Bí Mật Nơi Trái Tim – Seri Truyện Gay 18+ Cảm Động


Thể Loại: Truyện Gay
Tác Giả : Đang cập nhật

Phần 1

I don’t know but I believe… that’s something are mean to be… and that you make a better than meẶ evryday I love you…

Âm thanh êm dịu của bài hát mịn màng như những con sóng đang lăn tròn vào từng ngón chân Khánh. Làn nước biển mát dịu làm tâm hồn anh thật sảng khoái, thanh thản. Hoàng hôn đang dần buông xuống lắng dịu lại trên mặt biển thật là đẹp. Anh rất thích màu xanh của bầu trời hơi ngả sang xám đen của hoàng hôn, một màu sắc cô độc thật buồn tẻ và lẻ loi cũng như chính anh. Khánh khẽ nhắm mắt, mũi anh ngửi được thoang thoảng hương vị mặn mà của không khí miền biển và anh thấy đâu đó có hình bóng của Dũng cùng quá khứ hiện ra…

bi-mat

Lần đầu tiên anh gặp Dũng cách đây đã một năm, khi anh còn chỉ là một cậu học sinh lớp 12 khù khờ. Anh còn nhớ lần đó, khi ngồi uống nước ở căn tin của trường, vừa nhâm nhi chai nước cam, anh vừa coi lại mấy bài toán mẫu mà thầy dạy Toán của anh đã cho vì lát nữa đây anh sẽ có một bài kiểm tra 15’. Chợt một giọng nói làm cắt ngang sự chăm chú của anh:

– Xin lỗi, cho mình ngồi chung bàn nha. Căn tin đông quá!

Khánh giật mình ngẫng mặt lên và bắt gặp một nụ cười thật dễ thương của một chàng trai. Một khuôn mặt thật sáng sủa, dễ mến cứ như là tài tử Hong Kong vậy đang nhìn anh chờ đợi. Khánh mĩm cười đáp lại với anh ta và khẽ gật đầu. Người bạn mới này cười và cám ơn Khánh rồi kéo ghế ngồi xuống đối diện với anh. Khánh vốn ít bắt chuyện với ai cộng thêm phần anh rất ít nói, nên anh dán đôi mắt của mình vào quyển tập Toán trước mặt.

– Um… bạn tên gì vậy? – Người bạn mới ngập ngừng hỏi.

Khánh nhoẻn cười ngẫng đầu lên đáp:

– Mình tên Khánh. Còn bạn?

Người bạn mới này lại nở một nụ cười thật dễ thương:

– Còn mình tên Dũng. Học lớp 12A2.

Khánh nhận thấy nụ cười của người bạn mới này rất dễ gần gũi và thân thiện. Có cái gì vừa ấm áp, vừa hiền hậu ấn chứa bên trong nụ cười ấy.

– Còn mình học lớp 12A6. – Khánh đáp.

Dũng khẽ nhún vai:

– Mình biết bạn học lớp đó, nhưng không biết bạn tên gì thôi.

Khánh tròn mắt nhìn Dũng. Rồi Dũng lại mỉm cười hỏi tiếp:

– Bạn cũng thích nước cam à?

Khánh chợt nhận ra rằng trên tay Dũng cũng đang cầm một chai nước cam như anh vậy.

– à phải! Mình chỉ thích uống nước cam thôi.

Dũng hút một hớp nước cam trong chai rồi nhìn vào quyển tập trước mặt Khánh khẽ hỏi:

– Chút nữa bạn có kiểm tra Toán à?

Khánh bèn đáp:

– ừ, kiểm tra 15’ thôi.

Dũng chậm rãi ngẫng mặt lên nhìn Khánh.

– Chữ của bạn đẹp lắm, như chữ của con gái vậy.

Khánh đỏ mặt. Dũng vội trấn an:

– Mình không có ý chọc đâu, ý mình là chữ của bạn đẹp như… chữ của con gái thôi.

Khánh phì cười:

– Ơ… câu này cũng đâu khác gì câu hồi nãy?

Dũng cũng nhận thấy điều đó nên cả hai nhìn nhau phá lên cười thật vui vẻ.

Bất chợt một hồi chuông reo dài báo hiệu đã hết giờ giải lao. Dũng mĩm cười nhìn Khánh vô tư nói:

– Chúc bạn làm bài tốt nhe.

Rồi Dũng tiếp lời luôn không kịp để Khánh nói lời nào.

– Hẹn ngày mai nha, nhớ chừa chỗ ngồi cho mình nữa đó.

Khánh bật cười rồi nhẹ gật đầu đáp với theo Ỏđược thôi…Õ, mà anh cũng không biết Dũng có kịp nghe hay không nữa vì anh ta đã chạy lên cầu thang mất hút rồi. Anh bỗng phì cười, không hiểu tại sao trong lòng anh lại cảm thấy vui đến vậy. Một người bạn mới của anh đây chăng?

* * *

Giờ giải lao ngày hôm sau, Khánh lại ngồi ở căn tin với chai nước cam trong tay. Hôm nay anh chẳng có bài gì để xem lại cho nên anh không mang theo tập để học. Anh tự hỏi không biết Dũng có xuống gặp anh hay không nữa. Không có tập học để giết thời gian nên anh có cảm giác như thời gian bị kéo giãn ra gấp mấy chục lần vậy.

Cuối cùng Dũng cũng xuất hiện cùng với nụ cười dễ thương ngày hôm qua của anh. Dũng kéo ghế ngồi đối diện với Khánh, rồi lớn tiếng kêu một chai nước cam. Khánh phì cười hỏi:

– Lại cam, không ngán sao?

Dũng nhìn Khánh nheo mắt:

– Không ngán, uống cam thấy dễ chịu hơn mấy thứ kia.

Rồi Dũng hỏi lộ vẻ quan tâm:

– Hôm qua làm bài được không?

Khánh vờ nhăn mặt đáp:

– Thầy chơi ác quá, chỉ làm được có 2 bài thôi.

Khuôn mặt Dũng thấy xìu đi thấy rõ. Dũng nói:

– Vậy mấy bài kia khó lắm hả?

Khánh đáp:

– ừ, ác ‘ve kiu’ luôn…

Dũng sụ mặt xuống:

– Thôi đừng buồn, bài kiểm 15’ thôi mà, cũng không sao đâu. Mấy bài sau cố gắng lên, Dũng không giỏi Toán lắm nên cũng chẳng biết giúp được gì nữa.

Khánh vờ cười buồn với Dũng. Thấy vậy Dũng bèn hỏi:

– Nhưng mà đề ra mấy bài vậy?

Khánh dơ hai ngón tay lên rồi nhìn Dũng phì cười. Dũng cũng nhịn không được phá ra cười theo Khánh gần như sặc vì nước cam.

– Hay ha, được lắm 1-0 rồi.

Khánh vừa cười vừa nói:

– Xin lỗi, chọc Dũng chút thôi mà.

Nói rồi cả hai lại phá ra cười.

Không hiểu sao trong lòng Khánh bây giờ thật sự cảm thấy vui, anh vui lắm. Từ trước tới giờ anh chưa có người bạn nào vui đến như vậy cả. Trong lớp anh vốn ít nói, ít giao tiếp với bạn bè cho nên cũng chẳng có ai bắt chuyện với anh chứ đừng nói gì tới chuyện đùa giỡn với anh. Cho nên, tuy mới chỉ là gặp Dũng lần thứ hai, nhưng anh đã thấy mến con người này một cách kì lạ. ở Dũng có sự chu đáo, quân tâm đến người khác mà quan trọng hơn cả là Dũng quan tâm anh, như vậy là quá đủ cho một tình bạn.

Chợt Dũng ngoắt tay về phía sau lưng Khánh kêu lớn:

– Hê… Ly, qua đây đi!

Khánh quay lưng lại nhìn, từ trong đám đông chen chúc nhau một cô gái mảnh khảnh, dong dỏng cao, tóc dài ngang vai, khuôn mặt tươi cười khoe hai cái đồng tiền thật dễ mến đang tiến lại phía mình. Khánh quay qua nhìn Dũng chưng hửng, Dũng chỉ khẽ nheo mắt cho Khánh ý là sẽ giải thích sau rồi lại nhìn về phía cô gái tên Ly đó đang tiến đến.

Dũng đứng dậy kéo ghế mời Ly ngồi rồi giới thiệu cho Ly và Khánh làm quen. Thì ra Ly là bạn học cùng lớp với Dũng. Khánh nhìn Ly mỉm cười chào và Ly cũng mỉm cười theo. Ly cười rất có duyên pha và có lẫn một chút kiêu kỳ của một cô gái đầy bản lĩnh, đó là theo nhận xét riêng bề ngoài của Khánh về cô. Ly vui vẻ nói:

– Khánh cười dễ thương quá, chắc là nhiều cô đeo lắm hả?

Khánh bật cười không biết nói sao. Dũng bèn chêm thêm vào:

– Phải á, bảnh trai vậy thì khỏi nói rồi…

Khánh đỏ mặt:

– Trời ơi đừng có chọc mà,… chưa có ai đâu!

Ly nhìn Khánh dò xét:

– Không lý nào, chắc tại mắc ỎkénÕ chọn thôi, phải không?

Khánh càng đỏ bừng mặt lên, anh nhìn Ly mà cổ họng cứ tắc nghẹn. Dũng bèn khẽ lay bàn tay Ly:

– Nè, tha cho người ta đi cô ơi, Khánh hiền lắm.

Ly nguýt mắt nhìn Dũng rồi nhiẻn miệng cười với Khánh:

– Con trai mấy người chỉ giỏi cái bênh nhau. Không dám hiền đâu…!

Ly giả giọng ỏng ẹo làm cả ba cười sặc sụa.

Chuyện trò một hồi, chuông báo hết giờ giải lao lại vang lên, Dũng vui vẻ nắm tay Ly đứng dậy rồi nói với Khánh:

– Hẹn mai gặp lại nhe.

Ly nhìn Khánh nheo mắt nói:

– Mai Ly sẽ kéo mấy đứa bạn của Ly xuống hen, Khánh chọn cô nào Ly làm mai cho Khánh cô ấy, chịu không?

Khánh nhăn mặt hấp tấp xua tay:

– Thôi, thôi… làm ơn đừng nha…

Trông bộ dạng khổ sở của anh khiến Dũng và Ly phá lên cười ngặt nghẽo. Dũng vừa kéo tay Ly đi về phía cầu thang vừa nói với Khánh:

– Yên tâm, nếu chê thì Ly sẽ làm mai… cả trường này cho Khánh luôn đó.

Nói đoạn anh và Ly lại phá lên cười rồi cà hai biến mất trên cầu thang.
Khánh nghe dứt tiếng cười của 2 người bạn thì mới chịu đứng dậy, anh cảm thấy vui, nhưng cũng buồn, đôi chân mình mỗi lúc như nặng nhọc hơn mà không hiểu vì sao. Anh vẫn cười như ngày hôm qua, nhưng không hiểu sao vẫn có vẻ hình như hơi miễn cưỡng, không phải đâu, là rất miễn cưỡng mới đúng! Là người nào thì nhìn sơ cũng đủ biết Ly là bạn gái của Dũng rồi, hai người đó thật xứng đôi…, tay trong tay âu yếm thế kia,… nghĩ đến đó anh vội vàng xua tan đi những ý nghĩ vẩn vơ đó và tự dưng cảm thấy mình thật… lãng nhách! Người ta thương nhau thì… ‘tay trong tay’ là bình thường. Mà có hay không cũng đâu có mắc chi tới anh kia chứ. Hay bởi vì anh đang ‘ghanh’ với sự âu yếu của họ chăng!? Mà dường như không phải, có cái gì đó khác khác kìa…cái cảm giác đó cứ ngứa ngáy, khó chịu lắm…

* * *

Mấy ngày nay Khánh đi học về là ngồi bần thần nhìn ra ngoài cửa sổ mặc dù nơi đó chẳng có gì để anh ngắm nghía ngoài một bãi đất trống. Anh trầm tư không hé miệng trò chuyện bất kỳ ai trong nhà kể cả thằng em út của anh là đứa bé mà anh cưng nhất trên đời.

– Anh hai làm gì đó?

Tiếng thằng út léo nhéo bên tai làm Khánh bừng tỉnh, Anh vội bế thằng bé mới 8 tuổi lên khẽ đáp:

– Ơ… đâu có… mẹ đâu?

Thằng bé nhìn anh cười khoe cái má lún đồng tiền thật dễ thương:

– Mẹ kêu anh ăn cơm kìa.

Khánh vui vẻ đáp:

– ừ, anh em mình ăn hết phần của mẹ luôn ha.

Thằng bé bật cười khanh khách, nó leo xuống khỏi người anh chạy ù xuống bếp. Khánh nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của nó mà mỉm cười.

Anh có một gia đình thật hạnh phúc, thật bình yên.

Mẹ anh, một phụ nữ có gương mặt hiền lành, phúc hậu. Mái tóc mẹ đã điểm sương đôi chút, nhưng ở cái tuổi 48 thì ai cũng nói là nhìn mẹ hẵng còn quá trẻ. Phải, đôi mắt mẹ vẫn sáng, vẫn có hồn mặc dù công việc làm ăn của mẹ khá là vất vả, không ổn định bởi tùy thuộc vào những cú điện thoại gọi đến, nếu cần là phải đi ngay dù cho lúc đó là lúc nào, mấy giờ. Với mẹ, thời gian không tồn tại. Còn bố thì tóc đã ngả sang màu xám từ khi thằng út mới lên 2. ở cái tuổi 60, người ta nói ông hãy còn phong độ lắm. Bố anh lúc nào cũng khắt khe, nhưng là người rất thông cảm với mọi người, bố luôn biết lắng nghe và hiểu người khác. Một tay phi công cự phách từng làm nghiêng ngả bầu trời từ thời chiến cũng như thời bình nay đã nghỉ hưu an dưỡng. Đã đến lúc bố cần nghỉ ngơi rồi!

– Ăn cơm đi chứ con.

Mẹ anh giục. Khánh giật mình, hình ảnh Dũng vừa thoáng hiện ra trong đầu anh tắt phụt đi. Anh vội cắm cúi gắp lấy thức ăn. Chẳng có chút gì ngon lành cả, miếng thịt bò nhám xạm trong miệng anh như xác giấy. Khánh cố nuốt trôi hết chén cơm rồi anh gác đũa, mặc cho mỗi động tác của anh bị bố ‘soi’ từng ly từng tí qua cặp kính lão gọng sừng. Mẹ anh bèn lên tiếng hỏi:

– Sao ăn ít vậy?

Khánh chỉ ừ hử:

– Con… buồn ngủ quá.

Bố anh bèn lên tiếng làm anh giật thót mình:

– Sao vậy con trai?

Anh vội khoả lấp đi:

– Không có gì đâu bố, hôm nay… nhiều bài quá thấy mệt thôi mà.

Bố anh gật gù rồi lại cúi xuống ăn tiếp. Khánh ngao ngán đứng dậy vào nhà tắm súc miệng rồi anh trở vô phòng nằm dài ra giường. Anh không biết mình đang muốn gì, anh chỉ biết là mình buồn. Đôi khi anh lại phì cười vì thấy mình buồn một cách vô cớ, lãng nhách. Rồi cuối cùng anh lại bàng hoàng khi nhận ra người làm anh day dứt không yên mấy ngày qua chính là Dũng. Anh lẩm bẩm tự hỏi một mình:

– Không lẽ mình yêu rồi sao?

* * *

Những ngày sau đó, việc bộ 3 Khánh, Dũng và Ly thường xuyên gặp mặt nhau ở căn tin để chuyện trò đã như là một định luật. Khánh đã đè nén dần cảm xúc riêng của mình bởi anh thấy Dũng và Ly thật là trời ban một cặp. Nhận thấy mình thật may mắn khi có được sự vui vẻ và hạnh phúc nhất từ trước tới giờ khi ở bên hai người bạn thân thật sự, do vậy anh càng trân trọng tình bạn này hơn và như vậy đã là đủ đối với con người không biết đòi hỏi gì như anh. Cứ như vậy, mọi chuyện diễn ra thật êm đềm.

Trời tháng 12 đã se lạnh dần. Kỳ thi học kỳ 1 đã gần kề nhưng hầu như không mấy ảnh hưởng gì mấy đến tinh thần của ‘bọn sĩ tử’. Cả đám học trò trong trường đều nhận thấy điều đó, bởi trong lòng chúng cứ bồn chồn, nôn nao vì cái không khí chộn rộn xung quanh khi nhà nhà tất bật chuẩn bị đón mừng Noel, mừng Năm mới sắp đến. Lũ học sinh chuyền tặng nhau luôn tay những tấm thiệp, bưu ảnh,… chúc Noel đủ màu sắc, hoặc thậm chí là xếp những tờ giấy tiền loại 200đ, 500đ thành đủ mọi kiểu hình: từ hai trái tim nối liền nhau, đến cái áo sơ mi, hoặc cái quần tây lạ lẫm, đôi khi là cả một con khủng long… rồi viết lên đấy những lời chúc nhau may mắn, thành công,… chúc nhau những câu từ… mấy trăm năm về trước mà người ‘tiền sử’ đã từng nói, đại loại như: Merry’s Christmas, Happy new year… hay tự sáng chế ra những câu không ‘đụng hàng’ như: Năm mới đồ mới, bồ mới, Giáng Sinh… over night,… Khánh cứ nhìn cái không khí tưng bừng ấy mà lòng không khỏi nôn nao.

Dũng hỏi Khánh có chuẩn bị gì không làm Khánh hơi chưng hửng. Năm nào cũng vậy, anh chỉ có ở nhà lôi sách truyện gì đó ra đọc rồi thì Noel hay Năm mới gì đó cũng qua mất thôi. Anh khẽ lắc đầu. Dũng trố mắt nhìn anh rồi làm ra vẻ hiểu biết:

– Theo đạo Phật à?

Khánh gật đầu:

– ừ, đạo Phật.

Dũng quàng tay qua vỗ vai Khánh thân thiện:

– Noel là của mọi người mà, nếu nhà Khánh không có làm tiệc gì thì qua nhà Dũng tham gia đi.

Khánh đang mãi ngẫm nghĩ đến cái vỗ vai của Dũng, nó mới thân thiện và ấm áp làm sao. Anh xoay mặt qua bắt gặp cặp mắt Dũng đang nhìn anh, tia mắt ấy thật mạnh mẽ và lôi cuốn, bất giác Khánh mỉm cười đồng ý ngay mà không cần suy nghĩ. Vả lại anh cũng chẳng cần suy nghĩ gì bởi chỉ nghe thôi cũng thấy cũng hứa hẹn một Noel vui vẻ nhất từ trước tới nay. Chắc chắn là sẽ hơn hẳn những Noel năm nào mà anh ở nhà hết coi TV, lại đọc sách báo buồn đến chết đi ấy chứ.

Dũng vui mừng ra mặt:

– Vậy là đồng ý rồi nhe.

Khánh mỉm cười nhìn Dũng gật đầu:

– ừ, nhưng mà có cần Khánh phụ giúp gì không?

Dũng sực nghĩ đến chuyện làm tiệc đêm Noel, bèn nói:

– à dĩ nhiên là có rồi, ngày mai là 24 rồi, qua gói quà và trang trí cây Noel phụ Dũng đi.

Khánh vui vẻ nhận lời ngay.

Ngày hôm sau Khánh theo địa chỉ đến nhà Dũng. Nhìn ngôi nhà lần đầu tiên anh không khỏi ngẩn người. Nhà của Dũng cứ như là loại biệt thự mini vậy, ba gian phòng lớn san sát nhau thành hình vòng cung, sơn màu vàng nhạt thật sang trọng. Một khoảng sân nhỏ xin xắn với thảm cỏ xanh mượt được chăm chút, cắt tỉa rất gọn gẽ, bằng phẳng và mịn như nhung vậy. Khoảng giữa sân là một hồ nước nhỏ với hòn non bộ kỳ vĩ, những dòng nuớc chảy róc rách qua các khe đá cao rồi hợp lại cùng đổ xuống tạo thành dòng thác nhân tạo thật tuyệt diệu. Ba và mẹ của Dũng đều là kiến trúc sư có ‘tiếng’ lắm, nên rõ ràng trông nhà Dũng ắt hẳn là rất ‘có khác’. Nhà cửa đang trang trí dở dang nên rất lộn xộn, giấy cắt dán vương vãi lung tung khắp trên sân.

Khánh với tay nhấn chuông cửa, hầu như ngay lập tức anh thấy Dũng mặc quần short trắng, áo thun ngắn tay màu xanh biển từ trong nhà chạy ra. Dũng vừa thở vừa nói:

– Trời ơi chờ Khánh từ sáng đến giờ, đi lạc hả?

Khánh cười ngớ ngẩn:

– ừ, bây giờ thì đi lạc thiệt rồi.

Dũng phá lên cười rồi mở rộng cánh cổng để Khánh dắt xe vào trong sân. Quả thật, có vào trong mới thấy hết được sự lộng lẫy của ngôi nhà ra sao so với đứng bên ngoài và Khánh tin chắc rằng đây là ngôi nhà đẹp nhất mà anh từng bước vào từ trước đến nay. Dũng mỉm cười hỏi Khánh:

– Thấy nhà Dũng sao?

Khánh mỉm cười nhẹ lắc đầu:

– Không có chỗ chê.
Dũng bật cười, quả thật anh cũng hãnh diện với ngôi nhà của mình. Anh chộp lấy tay Khánh rồi kéo lên cầu thang dẫn lên phòng anh.

– Lên đây ăn sáng luôn nhe.

Không đợi Khánh trả lời, Dũng lớn tiếng gọi về phía nhà bếp của nhà anh đằng sau cầu thang:

– Dì Ba ơi, thêm một phần opla nữa nha.

Rồi anh lôi Khánh vô phòng mình.

Căn phòng của Dũng cũng khá rộng, trang trí nội thất thật đẹp, tất cả hầu hết đều màu xanh biển pha lẫn màu đỏ nhạt. Trong phòng không khí thật mát mẻ, khác hẳn hoàn toàn cái nóng của 9h sáng ngoài trời. Thấy Khánh mải ngó dáo dác chung quanh Ly bèn đằng hắng:

– E hèm… Vô không chào ai hén?

Khánh giật mình bật cười vì tới giờ anh mới phát hiện ra trong phòng còn có Ly và 2 cô bạn khác nữa. Ly giới thiệu cho Khánh làm quen hai người bạn mới này, một người là Thanh, người kia là Dung. Cả hai cô đang bận lúi húi cắt những mẫu tự bằng giấu màu ngẫng mặt lên vui vẻ chào Khánh. Dung lý lắc nói:

– Bọn này chờ Khánh đói rã ruột mất rồi.

Khánh nhìn Dung lấy làm lạ, nhưng Dũng đã vỗ vai Khánh giảng giải:

– Tại Dũng kêu chờ Khánh tới rồi ăn sáng luôn. Trong khi chờ thì cắt giấy sẵn hết để khỏi phí thời gian đó mà.

Khánh chợt hiểu ra phì cười nhìn Dung:

– Khánh xin lỗi, tại Khánh… ơ… dậy trễ.

Thanh bèn chen vào:

– Trời trời, thấy chưa, tui nói là thế nào cũng dậy trễ cho coi. Biết ngay mà…

Cả đám ồ lên cười thật vui vẻ. Đúng lúc đó dì Ba đem lên 5 phần opla còn nóng hổi, thơm phưng phức thật là hấp dẫn.

* * *

Sau khi ăn sáng xong, bọn con gái thể hiện thiên chức trời ban: dọn đồ xuống bếp. Dũng nằm lăm ra sàn nhà thật thoải mái rồi với tay lôi Khánh ngả người theo. Sàn nhà thật mát lạnh, Dũng duỗi người nhắm mắt mơ màng hỏi :

– Thấy phòng Dũng được không?

Khánh không kìm được vọt miệng nói:

– Trời ơi phòng Dũng thì tuyệt vời!

Dũng phá lên cười khanh khách:

– Dũng thích tính đó của Khánh.

Khách nhăn mặt quay nhìn Dũng vẻ không hiểu. Dũng mỉm cười giải thích:

– Khánh thật thà lắm.

Khánh không hiểu rõ ý của Dũng muốn nói gì nên đành phì cười:

– Thì có sao nói vậy thôi mà. Phòng Dũng đẹp thiệt đó chứ.

Dũng không nói gì lại phá lên cười khó hiểu.

Bọn con gái đã dọn dẹp xong lại trở lên phòng Dũng bắt tay vào việc gói quà và trang trí tiếp cây Noel. Khánh và Dũng đành nhường bãi chiến trường đó cho các cô gái, cả hai kéo nhau ra ngồi cắt giấy trên bậc thang dẫn lên phòng. Khánh vừa cắt giấy vừa mỉm cười một mình, thấy vậy Dũng bèn chọc:

– Bộ chấm cô nào rồi sao mà cười một mình vậy? Nói ra nghe coi?

Khánh đỏ mặt ấp úng, thật ra anh đang nghĩ tới việc anh sẽ đặt những gói quà ra sao, trang trí cây thông như thế nào thôi. Chợt anh giật mình vì thấy Dũng đang nhăn mặt nhìn anh săm soi. mà anh không tài nào nhớ nỗi Dũng vừa nói gì với anh nên bèn đánh trống lảng:

– Cắt giấy xong làm gì?

Bất ngờ trước câu hỏi không ăn nhập gì với điều mình muốn biết, Dũng tò mò hỏi nhỏ:

– Khánh không thích có bạn gái à?

Khánh ngẫng mặt nhìn Dũng cười trừ không trả lời.

Dũng nài nỉ:

– Nói nghe đi, đừng làm bộ nữa mà.

Khánh nheo mắt, cười giả lả:

– Trời ơi không có đâu, ai mà chịu là bồ của Khánh chứ.

Dũng bĩu môi nhăn nhó:

– Bộ bọn con gái mù hết rồi sao, đẹp trai vậy mà không ai chịu à?

Khánh phì cười đánh trống lảng:

– hmm… bĩu môi xấu quá…

Dũng phá ra cười:

– ừ, chê đi… một mình Ly khen Dũng cũng được rồi.

Nói rồi anh cười giòn tan. Lời nói vô tình của Dũng làm Khánh cảm thấy như bị kim châm đau nhói trong lòng, người anh toát mồ hôi lạnh, cổ họng anh như bị cái gì đó bít chặt đến khó thở, anh không đáp lại Dũng mà dí chặt mũi mình vào mảnh giấy trên tay. Dũng thấy Khánh im bặt nên cũng đành thôi không trêu chọc gì Khánh nữa.

Sau khi cắt giấy và gói xong các món quà, Dũng bèn lôi từ trong cái túi nilon ra cả chục cuộn ruy-băng đủ màu sắc, anh hào hứng nói:

– Bây giờ thì căng mấy dây màu này lên tường nè.
Vừa nói anh vừa đưa tay lôi kéo các dây màu đủ kiểu ra. Khánh bấy giờ mới ngẫng mặt lên đáp:

– Cao quá làm sao căng? Có thang không?

Dũng vẫn hồ hởi:

– Dĩ nhiên là có, nhưng… phải ra sức một tí…

Cả hai khệ nệ lôi cái cầu thang nhôm nặng nề từ trong hóc cầu thang ra. Khách thở hổn hển nhìn cái được gọi là cầu thang mà lắc đầu:

– Cũng may là Noel mỗi năm một lần, nếu không thì chắc nó làm bạn với mấy con nhện đến già rồi chết luôn mất.

Dũng phá lên cười vì câu nói đùa của Khánh. Quả thật, trông nó thật thảm hại, bụi bám đầy nhóc không có chỗ hở, lũ nhện thi nhau giăng ‘màn’ tứ tung, đặc sệt. Nhìn qua cứ tưởng chừng như nó đã tồn tại từ cả chục năm về trước rồi lận. Dũng thở dài ngao ngán, đành phải chùi nó vậy. Anh vào nhà lấy ra hai cây chổi nhỏ, đưa Khánh cầm một cây, rồi cả hai thi nhau quét cái đống bùi nhùi đó. Thật khủng khiếp, bụi giăng mù mịt đến ngập trời.

Cuối cùng thì cũng xong, bây giời thì cái cầu thang đã ‘tạm’ thành hình. Khánh đứng dưới giữ chân thang để Dũng leo lên đóng đinh giăng những dải ruy-băng nhiều màu sắc. Xà nhà thì quá cao nên Dũng đứng trên thang mà vẫn phải nhón gót lên mới tới. Khánh thầm lo sợ cho Dũng liệu lỡ anh có trợt chân thì… mới chỉ nghĩ đến đó thì tay chân anh đã toát hết mồ hôi, còn trong lòng thì nóng như lửa đốt, anh không hiểu sao lại có linh cảm gì đó không hay sẽ xảy đến.

Trong khi Khánh còn đang phập phồng lo lắng thì chợt một cơn gió mạnh thổi qua hất cả chùm dây rua-băng vào mặt Dũng làm anh mất đà ngã lệch qua một bên thang. Dũng hốt hoảng huơ tay lung tung và anh đã nắm được chùm dây rua-băng lớn. Nhưng chúng đã không chịu nổi sức nặng của anh, nó kêu một tiếng ‘bựt’ khô khốc rồi Dũng rơi xuống. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, Khánh sợ hãi chỉ kịp la lên, anh buông vội cái thang, quay người ra chụp lấy thân người Dũng đang rơi xuống. Dũng té ập xuống đè hẳn lên người Khánh, cả hai ngã ngửa ra sân, tay trái Khánh va đập vào bậc thềm nhà, đầu anh đập mạnh xuống nền đất đau đớn, rồi anh không còn cảm giác gì nữa, anh chỉ thấy toàn màu xám, rồi màu đen, rồi đâu đó có những ngôi sao đang lấp lánh…

* * *

Khánh thấy mình đang lạc lõng ở một nơi nào đó, đen kịt. Anh chạy dáo dác chung quanh để tìm kiếm lối thoát, nhưng vô vọng, anh kiệt sức đổ vật xuống. Đúng lúc đó một đốm sáng le lói xuất hiện, anh vội nhổm dậy cố sức trườn tới đó, nhưng thân người anh đã tê dại, tay chân không cử động được nữa, rồi đốm sáng đó càng tiến gần anh hơn và dần một lớn hơn, bao trùm cả người anh…

Khánh giật mình tỉnh giấc, chậm chạp mở mắt ra, trước mắt anh là một màu trắng tinh chói loà. Sau khi chớp mắt vài cái để định thần lại một chút thì anh mới nhận rõ được đó là cái trần nhà màu trắng tinh của một căn phòng nhỏ. Anh có cảm thấy như ai đó đang bóp chặt bàn tay mình, bàn tay ấy nóng hổi, ẩm ướt và run rẩy. Có tiếng sụt sịt, ai đó đang khóc!? Khánh khẽ cúi nhìn xuống bàn tay mình thì anh thấy Dũng, nước mắt Dũng lưng tròng. Thấy Khánh mở mắt ra, Dũng mừng rỡ, ôm chầm lấy anh mà cười trong tiếng khóc:

– Tỉnh rồi, hay quá tỉnh rồi… trời ơi làm sợ muốn chết.

Khánh nhìn đôi mắt đỏ hoe của Dũng, rồi anh lại liếc nhìn xung quanh, dường như anh đang nằm trong bệnh viện. Chiếc giường bên cạnh phủ ‘ra’ trắng tinh, nhưng không có bệnh nhân nằm ở đó, mà bù lại có vài gói quà và giỏ trái cây được đóng gói rất đẹp mắt xếp chồng lên đó.

Khánh ngạc nhiên hỏi:

– Đây là đâu?

Dũng thều thào:

– Bệnh viện.

Khánh ngơ ngác nhìn quanh:

– Quà của ai mà nhiều quá vậy?

Dũng khẽ đáp:

– Quà Noel của Khánh đó! Trong người thấy sao rồi?

Khánh nhìn Dũng đáp qua loa:

– Không sao. Chưa Noel mà sao tặng sớm vậy?

Dũng phì cười chỉ đồng hồ treo trên vách tường:

– Đồng hồ đã là 1h30 sáng rồi. Merry Christmas!

Khánh mỉm cười trìu mến nhìn Dũng, chưa có người bạn nào ở bên anh đên Noel và chúc anh như vậy cả. Anh hít một hơi dài đón nhận cảm giác lâng lâng, vui sướng và thì thào:

– Merry Christmas!

Khánh hết nhìn đống quà rồi lại nhìn đồng hồ, anh nhìn vào mắt của Dũng dò hỏi:

– Sao Dũng không về nhà ăn Noel?

Lúc này Dũng mới nhổm dậy khỏi người anh, nhoẻn nụ cười:

– Bởi vì Dũng muốn ở lại với Khánh.

Khánh nhăn nhó nhìn Dũng, anh không hiểu chuyện gì đã xảy ra hết. Anh cố nhớ lại chuyện đã xảy ra với anh sáng nay… phải rồi, anh té xuống, tay đập vào thềm nhà, đầu đập xuống đất, cảm giác đâu đớn vô cùng. Nhưng giờ không còn nữa, mà dường như là bị tê dại đi thì đúng hơn… rồi có lẽ anh đã được đưa vào đây. Anh nghĩ có lẽ ba mẹ anh đã đến, nhưng tại sao mẹ anh lại ko ở lại với anh mà lại là Dũng?

Dường như hiểu được Khánh đang nghĩ gì, Dùng bèn khai thật:

– Um… thật ra Dũng bảo ba mẹ Khánh cứ về lo nhà cửa, vả lại còn thằng bé nữa. Còn mọi chuyện ở đây đã có Dũng lo được. Khánh biết không, Dũng phải ngồi năn nỉ và trấn an họ dữ lắm họ mới đành để Khánh lại cho Dũng đó chứ. Ngày mai ba mẹ Khánh sẽ vô sớm thăm Khánh đó, đừng lo.

Dũng nói với nét mặt bình thản, nhưng với điều này đã khiến Khánh xúc động rưng rưng nước mắt. Anh không ngờ rằng mình lại có người bạn tốt đến vậy, Dũng quan tâm và lo cho anh đến tận tình, quả là không có tình bạn nào đẹp bằng. Trong lòng anh cảm thấy thật ấm áp, thật nhẹ nhàng, không biết tại vì những hành động ấy của Dũng hay chỉ đơn giản bởi vì Dũng đang ở bên anh. Cái cảm giác đó thật khó tả.

Khánh nhỏ nhẹ:

– Nhưng…

Nhưng Khánh chưa kịp nói hết câu thì Dũng đã cắt ngang:

– Tại sao chứ gì?

Khánh tròn mắt rồi khẽ gật đầu. Dũng mỉm cười đáp:

– Thật ra năm nào cũng ăn Noel ở nhà, năm nay đổi ‘gió’ ăn trong ‘bệnh viện’ cũng hay lắm mà.

Câu nói nửa thật nửa đùa của anh khiến Khánh không khỏi bật cười.

Dũng nói tiếp luôn:

– Thật ra ở nhà với ở đây cũng có gì khác biệt? ở nhà cũng chỉ có một mình và dì Ba thôi. Trong này đông người vui hơn, vả lại còn Khánh nữa, không lẽ bỏ Khánh nằm đây buồn chết à?

Khánh chỉ biết phì cười. Thật ra anh cũng đã biết hoàn cảnh gia đình của Dũng rồi, ba mẹ Dũng thường xuyên đi công tác nước ngoài nên việc một hai tháng vắng nhà là chuyện bình thường. Chỉ còn có dì Ba là bà con họ hàng xa, lên giúp việc nhà và chăm sóc cho Dũng từ tấm bé. Dũng cũng đã quá quen với điều đó, do vậy mà anh đã biết sống tự lập một mình ngay từ nhỏ, mọi chuyện anh giải quyết trong nhà đều đâu ra đó, đầy sức thuyết phục mọi người. Có lẽ vì vậy mà trông anh khá chính chắn so với bạn bè cùng lứa tuổi như anh. Vì thế Khánh không lấy làm lạ gì lắm khi mà ba mẹ anh đã bị Dũng thuyết phục để anh ở lại cho Dũng chăm sóc.

Lặng yên một chút, Khánh nhìn sang đống quà bên kia hỏi:

– Mấy gói quà kia là của những ai vậy Dũng?

Dũng mỉm cười giải thích:

– Ba gói quà nhỏ nằm trên kia là của Ly, Dung và Thanh gởi tặng Noel cho Khánh đó.

Thấy Khánh còn chưa hết ngạc nhiên, Dũng tiếp luôn:

– Còn gói lớn hơn màu xanh kia và giỏ trái cây là của dì Ba thay mặt ba má Dũng tặng Khánh, còn gói lớn nhất là của Dũng đó.

Khánh mỉm cươì cảm động nhìn Dũng vừa chỉ giỏ trái cây cạnh bên.

– Còn giỏ này…?

Dũng nhanh nhẩu tiếp lời Khánh:

– Của lớp Khánh đó, cô Chủ nhiệm và mấy bạn lớp Khánh đến thăm vừa về khi chiều. Còn giỏ trái cây lớn này là của ba mẹ Khánh nè. Kỳ này cho Khánh ăn trái cây mệt xỉu luôn…

Vừa nói anh vừa nhìn Khánh cười khúc khích. Khuôn mặt Dũng lúc này đã ráo hẳn nước mắt, tuy nhiên mắt vẫn còn đỏ hoe, chắc hẳn là Dũng đã khóc lâu lắm rồi.

– Sao Dũng khóc vậy?

Dũng sực nhớ vội đưa tay dụi mắt:

– Hì hì… tại Dũng sợ…ờ… Khánh không tỉnh lại đó mà. Có đau lắm không?

Nghe Dũng hỏi Khánh mới chợt sực nhớ đến chuyện đã xảy ra, bất giác anh nhìn xuống cánh tay trái của mình, nó đã được bó bột cứng ngắc. Dũng nhìn vào mắt Khánh đầy vẻ thương xót, nước mắt của Dũng lại như muốn chực trào ra, anh nắm chặt hơn bàn tay kia của Khánh, giọng run run:

– Dũng xin lỗi…

Nói rồi như không còn kềm được nữa, anh gục mặt xuống tay của Khánh mà khóc như một đứa trẻ nít. Khánh bối rối không biết phải làm sao, anh cố nâng bàn tay kia lên để vỗ về Dũng nhưng không được, nó nặng chịch như cả tấn bột vậy. Không hiểu sao anh không thấy đau đớn gì cả, trong lòng anh giờ đây rất hạnh phúc và ấm áp vô cùng. Anh khẽ nâng mặt Dũng lên với bàn tay còn lại mà đôi tay của Dũng hãy còn đượng giữ chặt lấy, anh nhìn Dũng thật hiền hòa:

– Khánh không đau đâu, đừng khóc mà… bây giờ không sao nữa rồi.

Anh vuốt ngang nước mắt Dũng.

– Đừng khóc, Khánh chịu không nổi là khóc theo đó… Khánh không sao đâu, rồi sẽ mau khỏi mà…

Anh nói rằng anh chưa khóc nhưng thật ra nước mắt anh đã rưng rưng rồi. Anh vừa đau lòng vừa hạnh phúc vì anh thấy Dũng khóc vì anh.

* * *

Khánh thấy nước mắt đã thấm ướt đẫm khuôn mặt của Dũng bèn trêu anh:

– Giống con nít quá… cho cục kẹo nè…

Dũng phì cười méo xệch, hỏi:

– Sao dám ra đỡ cho Dũng vậy? Gan quá trời!

Khánh mỉm cười, anh nhìn Dũng lắc đầu:

– Cũng không biết…, Khánh sợ Dũng té… nên…

Khánh ấp úng, anh đỏ cả mặt lên. Dũng cướp lời anh:

– … nên tính chụp Dũng sao, chụp nổi không? Khờ quá…

Dũng nhìn Khánh nở nụ cười thật hiền hậu:

– Cám ơn Khánh nhiều lắm!

Khánh chỉ nhìn Dũng, anh cũng chẳng nghe Dũng đang nói gì. Anh đang ngắm khuôn mặt Dũng cứ như bị cuốn hút vào đó vậy.

Dũng thấy Khánh không nói năng gì đâm ra lo lắng nên bèn hỏi:

– Khánh sao vậy? Đau hả? Để Dũng kêu y tá nha?

Khánh vẫn nhìn chằm chằm vào Dũng, chợt anh giật mình vì Dũng đang lay anh. Dũng nhe răng cười:

– Gì mà ngó Dũng dữ vậy?

Khánh buộc miệng:

– Tuy khóc nhè, nhưng vẫn còn đẹp trai ghê á.

Dũng đỏ mặt, cười gằn:

– Trời, mới hồi sáng còn chê mà.

Cả hai cùng nhìn nhau phì cười.

Khánh vẫn nhìn Dũng, đôi mắt anh vẫn dán chặt vào khuôn mặt ấy như dính keo vậy. Thấy vậy Dũng thôi không cười nữa, anh nhìn Khánh hỏi:

– Có chuyện gì vậy Khánh?

Khánh hơi nhíu mày lại mà không nói lời nào. Thật ra anh cũng không biết nên nói gì? Nếu anh nói thật mình đang nghĩ gì thì có khi Dũng sẽ bỏ rơi anh mất. Thấy Khánh vẫn còn đăm đăm suy nghĩ, Dũng từ tốn nói:

– Dũng biết, Khánh tốt với Dũng lắm, cho nên mới dám dứng ra đỡ cho Dũng. Với lại tụi mình đã là bạn thân của nhau rồi, vậy thì có chuyện gì Khánh cứ nói đi, đừng ngại… hay là không tin tưởng Dũng?

Nét mặt anh đăm chiêu nhìn Khánh đầy lo lắng. Khánh cảm động lắm, anh không dám nhìn thẳng vào mắt Dũng nữa, đành ngó lảng đi chỗ khác, khẽ lắc đầu:

– Không phải… có điều….

Anh thở ra một hơi dài rồi nhắm mắt lại. Anh sợ nhìn thấy ánh mắt hay hành động của Dũng sau khi nghe được những lời anh sắp nói.

– Đây là bí mật lớn nhất của Khánh, nếu một khi Dũng biết được rồi thì Khánh nghĩ tình bạn mình sẽ chấm dứt mất.

Nghe có vẻ hệ trọng, Dũng càng tò mò, anh nài nỉ:

– Dù chuyện nghiêm trọng như thế nào cũng vẫn không thay đổi gì đâu, Dũng tin rằng Dũng nhìn đúng người lắm. Khánh cứ nói nghe đi.

– Dũng đừng… tốt với Khánh quá…

Dũng trừng mắt nhìn Khánh:

– Tại sao vậy?

Khánh đành thở dài một lần nữa:

– Đừng hỏi nữa được không?

Dũng lắc đầu quầy quậy:

– Không được, nói đi…. nói ra nghe coi…

Khánh không kìm lòng được nữa, bèn nhỏ nhẹ nói:

– Vì…. có khi… Khánh… yêu Dũng đó!

Dũng trố mắt nhìn Khánh, anh không tin nổi vào cái điều anh vừa nghe. Sao lại có thể như vậy chứ? Anh có nghe lầm không? Người bạn thân thiết nhất của mình lại là một thằng ‘bê đê’ à? Hai bên tai anh lùng bùng, rồi đầu óc anh trở nên ê ẩm như có ai đó vừa giáng một búa vào đầu anh vậy. Sốc thật… Hàng trăm câu hỏi cứ quay cuồng trong đầu anh khiến anh nhăn nhó mặt mày, cuối cùng anh lắp bắp:

– mm… mới… nói gì… vậy?

Khánh mở mắt chậm chạp nhìn Dũng:

– Khánh là ‘gay’!

Rồi anh đã khóc! Anh khóc vì đau lòng, khóc vì cuối cùng bí mật của anh cũng được nói ra.

Dũng hết nhìn Khánh, lại nhìn xuống đất, nhìn lên tường rồi không hiểu sao lại nhìn Khánh. Anh càng cố tránh nhìn vào mặt Khánh thì càng thấy mình đang nhìn. Đầu óc anh đang rối tung lên. Không lầm đâu, sự thật là vậy. Sao mà nó có thể xảy ra trong một tình huống xấu đến vậy? Anh nên làm gì bây giờ?

Khánh nhìn Dũng qua dòng nước mắt:

– Khánh biết nói ra sẽ làm Dũng sợ, thậm chí là sốc nữa. Nhưng mà
Khánh không cố ý đâu. Bí mật này Khánh giữ mãi bấy lâu nay mà không ai hiểu hết, khó chịu lắm… Khánh… xin lỗi…!

Dũng trân trối nhìn anh, không nói nên một lời nào. Khánh nhìn anh rồi từ từ khép mắt lại:

– I love you!

Rồi nước mắt anh cứ vậy tuôn trào ra ngoài.

(Hết Phần 1 … Xin mời đón xem tiếp Phần 2 )