Phượt Cùng Em Gái Loli ( Update Chương 9~5 )


LỜI TỰA:
1. Truyện này là sản phẩm hư cấu 100%, không dựa trên bất kỳ sự kiện nào có thật, và không có ai “bị hại” trong thực tế.

2. Truyện chứa nội dung hạng nặng, được mô tả chi tiết theo tưởng tượng của tác giả.

3. Truyện được viết chỉ để đọc giải trí, hoặc dùng làm cảm hứng… quay tay. Tác giả không chịu trách nhiệm với những gì xảy ra cho đọc giả sau khi đọc truyện (nếu có), hoặc do dùng truyện vào mục đích khác với những điều đã nêu ở trên. Đừng cố gắng làm theo những tình tiết trong truyện.

4. Đọc giả tự cân nhắc trước khi xem!

5. Chúc đọc giả có những phút giây thoải mái khi đọc truyện! 😀

phuot-cung-loli

CHAP 01

– Em mệt quá mấy anh ơi!
– Phù phù… Cố lên em.
– Anh thấy cũng gần xong rồi. Phù phù, hờ hờ…
– Nhưng hôm nay còn hơn hôm qua nữa, em chịu hổng nỗi, hờ hờ…
– Thêm có tí xíu mà… phù phù…
– Ráng lên em, anh còn chưa đã nữa…
– Hờ hờ… tại mấy anh lớn… hơ hơ… em còn nhỏ mà… hic hic…
– Ráng lên em… phù phù…
– Ờ. Sắp xong rồi…
– Hic hic… em sắp xỉu rồi… đau nữa…hờ hờ…
– Phù phù… còn tí nữa… hừ hừ…
– Tí xíu nữa thôi, ráng lên em, sắp xong rồi…

– Ahhhh! Phù phù … Mệt muốn chết… Cuối cùng cũng xong! Hờ hờ…
– Đứng thẳng lên… phù phù…
– Mới chạy xong mà ngồi là dễ ép tim lắm…
– Phù phù… Đau chân quá! Mình chạy được mấy cây số rồi mấy anh?
– Để coi… Năm cây số rưỡi rồi…
– Wow! Lát về em khoe má, hí hí…
– Tụi anh phải kèm em chạy đó, chứ thả lỏng thì tầm 7 cây số mới đã.
– Đúng rồi, không phai kèm em thì giờ này chưa xong đâu.
– Thì mấy anh lớn mà.
– Ờ. Thôi em đi từ từ ra trước đi, tụi anh chạy nước rút một vòng công viên này rồi gặp em ở đầu kia công viên nha.
– Ờ. Em đi từ từ đi, tụi anh chạy chưa đã nên cứ thấy thiếu thiếu.
– Dạ. Mấy anh chạy đi, em thở chút…
– Nhớ không được ngồi xuống nha!
– Biết rồi!
– À à, quên nữa.
– Gì vậy anh Bo?
– Nếu ra tới nơi mà tụi anh chưa chạy xong, em cứ đứng chờ chút nha.
– Và nếu khoảng cách là một ngàn bước, thì em chỉ cần bước một bước. Tụi anh sẽ bước chín trăm chín mươi chín bước còn lại.

Thằng Bo tự dưng chơi một tràng rap khiến hai đứa kia trố mắt nhìn. Con Loan kêu lên thích thú

– Wow!!! “Có em chờ” luôn nha! Hí hí.
– Ờ. Mày làm tao ngạc nhiên luôn đó Bo! Trích dẫn nhạc nữa mới ghê! Phải thằng em của tao không đó? Haha.
– Tao mà, hí hí… Thôi chạy!
– Ô kơ! Đi thôi!

Thế là con Loan vừa đi vừa thở hướng ra phía ngoài công viên. Hai thằng Tuấn Anh và Tuấn Em thì co giò chạy nước rút theo hướng khác.

Nãy giờ giảm tốc độ chạy kèm con em, hai thằng chạy chưa đã. Bây giờ không phải ghìm cương lại nữa, tụi nó bung hai cặp giò dài chạy băng băng trên con đường xi măng còn hơi tối dưới tán cây. Dù là sinh đôi nhưng tụi nó vẫn cạnh tranh nhau từ nhỏ, lúc này cũng thi nhau chạy như điên trong đường chạy của công viên, mũi phổng ra hít thở liên tục theo từng bước chạy chứ không còn theo nhịp hít-hít thở-thở như chạy chậm lúc nãy nữa. Ánh sáng vàng đậm của đèn đường trên cao xuyên qua những tán cây rậm rạp xuống đường chạy thành những đốm da beo loang lỗ, khiến hai thằng ku thấy mình đang lướt vù vù qua những mảng sáng tối thay đổi liên tục.

Những người chạy bộ khác đều bị tụi nó vụt qua vèo vèo. Vừa chạy tụi nó vừa căng lồng ngực lên hít thở bầu không khí trong lành khi mặt trời vừa rạng, cố gắng giữ nhịp “hít-thở hít-thở” theo mỗi bước chạy nước rút. Từng thớ cơ đùi của tụi nó căng ra hết mức trong đợt “chạy cho đã” này.

Và cuộc chạy thi của cặp sinh đôi này chấm dứt khi tụi nó hoàn thành một vòng công viên gần như cùng một lúc. Hai thằng cao to lúc đó mới chịu thả chậm tốc độ lại, vừa đi vừa thở phù phù như trâu, cơ bắp thả lỏng toànl bộ.
Bỗng nghe như có tiếng con em họ kêu “anh Bi, anh Bo!” từ phía sau.

Cả hai thằng tên Tuấn cùng ngoái đầu lại nhìn, thì ra tụi nó chạy một vòng còn nhanh hơn con nhỏ đi bộ xuyên tâm công viên nữa. Vừa thở phì phò, tụi nó vừa đợi con em họ đi tới kế bên, rồi ba đứa cùng nhau đi về.

– Bộ trong trường hai anh có môn chạy bộ này nữa hả?
– Có chứ… phù phù… năm ngoái học bơi, năm nay nghe nói là chạy bộ nè.
– … thằng Long trong xóm mình nói vậy á.

Hai thằng nói với nhau liền vô một câu như một người nói, giọng vẫn rất tự nhiên. Con Loan không ngạc nhiên gì chuyện này, sống với hai anh họ từ lúc mới ra đời nên nó cũng quen rồi.

– Hèn chi giờ chỉ mới hè mà mấy anh chuyển từ bơi sang chạy, hihi
– Ờ. Phù phù… phải chuẩn bị trước chứ em… hơ hơ…
– … nhưng mà tập môn này cũng phê ghê, chạy nước rút xong thấy đã dễ sợ, đúng không Bo?
– Đúng rồi, tao thấy chạy bộ mà không có nước rút giống như bánh canh cua mà thiếu quẩy.
– … hay cháo cá lóc mà thiếu rau đắng, hihi
– Ờ, haha.

Không phiền khi hai anh sinh đôi tự biên tự diễn với nhau, con nhỏ rướn cổ chen vô

– Em chỉ thấy mệt hà, hihi. Chắc em chỉ chạy chậm chứ không nước rút như mấy anh. Để mai em thử xem.
– Thử đi, sướng lắm.
– … đúng đó, nó rút hết cái mệt từ nãy giờ luôn á…
– Thiệt hả?! Rút hết rồi dồn lại một cục mệt bự luôn hả mấy anh?
– Phù phù, ờ ờ… ủa…
– … gì mà ờ lẹ vậy ba! Hihi, thông cảm cho nó đi em, trước khi chạy nó thông minh lắm, chạy xong thì đỡ nhiều rồi, hahaha…
– Hihi. Em cũng… nghĩ vậy đó, hí hí
– Ê ê hai đứa kia! Đừng lợi dụng lúc người ta đang neo đơn cơ nhỡ mà dìm hàng nha!
– Hahaha…

Ba anh em họ vừa đi vừa tám đủ thứ. Về đến nhà thì hai thằng tên Tuấn đã mướt mồ hôi, đầu cổ, lưng đều ướt đẫm, quần áo dính sát vô hai cơ thể cuồn cuộn chắc nịch như hai con báo rừng Amazon.

Con Loan vô căn nhà bên phải, cặp sinh đôi ở nhà sát vách bên trái. Lúc này mặt trời đỏ rực cũng vừa nhô lên khỏi những dãy nhà cao tầng.
***
Nhà cậu mợ sát vách nhà anh em thằng Tuấn. Nghe kể lại hồi ông bà ngoại còn sống thì cả nhà đều ở căn bên trái này. Cậu cưới vợ xong thì ông bà ngoại xây thêm căn nhà bên phải cho vợ chồng cậu ra riêng, nhưng phía trước sân vẫn thông nhau, hai nhà vẫn đi chung một cổng rào. Giờ ông bà ngoại không còn nữa, căn nhà bên trái để cho 3 má con tụi nó, hai nhà qua lại cũng đỡ trống trải. Ba của hai thằng Tuấn chia tay mẹ từ trước khi tụi nó ra đời, hầu như bóng dáng ba không xuất hiện trong tư tưởng của hai đứa. Nhiều lúc cố tình lục tìm hình ba nhưng tụi nó chỉ có thất vọng, vì làm gì có tấm hình nào. Chắc mẹ nó muốn xóa sạch vết tích về ba luôn rồi, tụi nó nghĩ thế.
***
Cả tuần nay hầu như ngày nào mấy anh em cũng rủ nhau dậy sớm chạy bộ. Tụi nó ra khỏi nhà lúc trời tối đen, và về tới nhà khi mặt trời vừa lên. Một tiếng đồng hồ chạy bộ của 3 đứa nhóc hầu hết diễn ra trong công viên rộng lớn và rậm rạp kia, còn đoạn đường từ nhà tới công viên thì tụi nó đi bộ nhanh để khởi động cơ, khớp cho trơn tru trước khi chạy.

Phụ huynh hai nhà đều ủng hộ phong trào thể dục thể thao của mấy đứa nhỏ, mặc dù trong lòng ai cũng cười thầm để coi tụi nó siêng được mấy bữa.

Năm ngoái thì đi bơi, cũng rời nhà lúc trời còn tối thui như này. Hai gia đình cả người lớn lẫn con nít đều rủ nhau đi. Có cậu, mợ, con Loan, và dĩ nhiên có hai thằng sinh đôi nữa. Bơi được gần một năm thì nghỉ. Giờ chạy bộ chỉ còn ba đứa nhỏ chạy thôi. Người lớn… mê ngủ nên không ai dậy sớm đi tập nữa.

Mà hình như nhờ tập luyện thể thao từ nhỏ nên đám con nít phát triển nhanh lắm, nhất là anh em thằng Tuấn. Vừa học xong lớp 10 mà tụi nó đã nhổ giò cao một mét tám mươi ba rồi, hai đứa chỉ lệch nhau vài milimet nên gần như không khác biệt. Khi rảnh, tụi nó hay vô phòng cởi hết đồ, khoe cơ thể vạm vỡ, cơ bắp săn chắc của mình ra đọ với nhau xem ai đô hơn. Thậm chí nhìn thôi không phân biệt được, tụi nó còn kéo thước dây đo chi tiết để phân thắng bại. Gần như lần nào cũng ngang nhau, đứa hơn được bắp tay tí xíu thì thua chỗ bắp vế vài milimet. Còn chỗ con ku thì tới giờ gần như bất phân thắng bại, đứa nào cũng hai mươi mốt centimet lẻ 6 milimet, lông thì chỉ mới lún phún vài sợi, và mặt đứa nào cũng còn non choẹt, râu còn chưa mọc nữa. Gương mặt tụi nó giống nhau như đúc, cơ thể cũng phát triển cơ bắp gần tương đương nhau, nếu ai không quen thì mới nhìn tụi nó sẽ gần như không phân biệt được. Chỉ có người nhà mới nhận ra nhờ vài nốt tàn nhang nhỏ xíu khác nhau ở trên mặt mỗi đứa, còn bạn bè thì lâu lâu vẫn nhận nhầm đứa này là đứa kia như thường.

Về phần đứa em gái họ, con Loan mới học xong lớp 4 nhưng đã cao hơn bạn bè cùng lớp gần một cái đầu, tướng sporty, thon thả nhưng khỏe mạnh, chắc nịch, cặp chân dài thẳng tắp. Cậu mợ hai thằng Tuấn cứ nói mai mốt lớn lên cho con gái làm model khiến con nhỏ thích lắm, nay quần này, mai áo kia, phối đủ thứ. Rồi nó còn vác kéo với kim chỉ ra cắt chỗ này, may chỗ kia, khiến cho rất nhiều quần áo sau khi “qua bàn tay nghệ sĩ” của nó, đều yên vị trong … nhà kho. Thực ra mớ đồ đó đã không còn mặc được nữa, nhưng cậu mợ cứ để đó đợi … vài năm cũ cũ tí xíu rồi bỏ đi cho đỡ tiếc.
***
Chiều tối hôm đó,
– Bi Bo ơi!
– …
– Tuấn Anh Tuấn Em!
– Dạ. Gì vậy cậu?
– Chà, đợi cậu gọi tên trong giấy khai sanh mới chịu ra à? Khà khà.
– Dạ, đâu có. Tụi con mới xuống mà, hihi

Hai thằng ku đều chạy ra trước nhà, bước chân dẫm xuống nền nhà đùng đùng.

Thấy hai thằng cháu lực lưỡng to bự mà chạy lon ton ngô nghê như hai nhóc con, cậu nhìn tụi nó đầy cưng chiều, nhớ tới cái hồi hai đứa còn lũng đũng tập đi, mỗi tay cậu bế một đứa mỗi bên hông, đứa này bi bô thì đứa kia cũng bi bô đáp lại, dễ thương quá chừng…

Đưa cái túi to bự cho một thằng mà cậu cũng không rõ là Bi hay Bo
– Heo quay nè, cho tụi con đó, mang vô lát ăn tối với má đi, mấy má con khỏi nấu cơm.
– Wow! Quá đã! Hí hí.

– Dạ. Con cảm ơn cậu! Thơm quá! Hihi.

Hai đứa vẫn như mọi khi, mỗi đứa mừng rỡ nói một câu nối liền với nhau như từ một người vậy.

– Ờ.

Cậu vui vẻ quay vô nhà bên kia.
Thằng Tuấn Anh hí hửng xách hộp heo quay to đùng thơm phức đi vô nhà. Thằng em sinh đôi của nó thì đi sát bên, mũi cứ hít hà miết, vừa đi vừa gân cổ lên kêu

– Má ơi! Có bánh mì heo quay cậu cho nè, đã lắm. Tối nay khỏi nấu cơm.

– Đúng rồi, ăn cái này đã hơn, hí hí.

Vừa nói hai đứa vừa hăng hái xuống bếp lấy dĩa trút heo quay còn nóng hổi trong hộp xốp ra, để bánh mì vô một chỗ riêng, rồi trút dưa leo, dưa chua và hành lá ra một dĩa khác. Khi thằng Tuấn anh đang loay hoay tìm cái chén để trút nước chấm ra thì má đã xuống tới bếp, hít hít mũi nói
– Thơm quá. Cậu mới cho hả tụi con?
– Dạ, còn nóng hổi.
– … muốn chảy hộp luôn đó má. Hí hí
– Đúng gu tụi con rồi phải hông?
– Chứ gì nữa.
– … mà thôi, mình ăn nhanh đi má, còn nóng ăn mới ngon, da giòn.
– Ờ. Có cám ơn cậu chưa đó?

Hai thằng như một, đồng thanh nói

– Rồi rồi!
– Má cứ làm như tụi con còn học mẫu giáo á.
– Năm nay tụi con sắp lên lớp 11 rồi chứ bộ.
– Ờ ha, quên nữa, con má lớn hết rồi mà, hì hì.
– Thì tụi con bự rồi mà. Má nhìn con chuột của con nè, grừ…
– Của con bự hơn nó nữa, ahhhh!
– Chân con bự hơn chân nó. Má coi nè…

Vừa nói hai thằng Bi Bo vừa giơ tay giơ chân gồng lên cho má coi.

Má cười hí hí, nói

– Thôi được rồi hai anh! Khoe hoài. Ăn đi.
– Há há.
– Tay con to hơn tay nó đúng không má? Con khỏe hơn nó nhiều, há há.
– Còn lâu! Chưa tỉnh ngủ à? Chân anh còn to hơn chân mày, mà chân thì khỏe hơn tay nha, há há.
– Xời, nói mà không biết xấu hổ. Có dám vật tay với anh không? Hè hè
– Nè, hai đứa muốn cãi nhau tiếp hay ăn thịt quay?!
– Hihi. Ăn chớ.
– …Ờ. Ngu gì cãi.
– … đúng đó, lát ăn xong cãi cũng chưa muộn.
– Thằng cha bây! Hồi mang bầu hai đứa má nhớ đâu có ăn nhiều rau cải đâu.
– Thôi thôi, mình ăn nha má! Hihi, con thèm chảy nước miếng.
– …mày có cần khăn lau không?
– Cần chứ, đưa khăn cho trẫm!

Vừa nói thằng Bo vừa ngước mặt, đưa tay ra về phía thằng anh sinh ra trước nó 5 phút.

– Vua hả?! Vua cỏ thì có! Hè hè.

Coi như xong “nghi thức” trước khi ngồi vô bàn ăn, nên hai đứa bắt đầu chiến đồ ăn trên bàn. Hai thằng giống như vừa cãi nhau chí chóe, nhưng ngay sau đó lại đổi màu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Má cũng quen thấy cặp sinh đôi này tranh nhau từ nhỏ nên chẳng để bụng chút nào. Hồi mang bầu tụi nó mấy tháng cuối thai kỳ cứ thấy bụng gò lên, rồi tụi nó đạp lung tung, tới giờ má vẫn luôn tự hỏi không rõ có phải hai thằng đã có tiền sử cãi cọ với nhau từ trong bụng hay không.

Cứ thế mấy má con vui vẻ ăn tối. Ai cũng dùng tay bốc cho tiện.

Thằng Tuấn Anh tay xé bánh mì chấm chấm nước sốt, tay bốc cục thịt kẹp chung với bánh mì rồi bỏ vô miệng nhai rôm rốp ngon lành. Thỉnh thoảng nó bốc miếng dưa leo, dưa cải “nhồi” vô cái miệng nhồm nhoàm của mình rồi nhai rau ráu. Thằng em ngồi kế bên dù không nhìn, nhưng động tác cứ như đồng bộ với thằng anh sinh đôi của mình, giống nhau đến kỳ lạ, nhưng má lại chẳng thấy gì là kỳ. Chỉ khi thấy nước sốt với mỡ thịt chảy đầy miệng của hai đứa, má mới nói

– Chùi mép đi hai đứa, tướng ăn xấu quá, mai mốt có đi tiệc…
– Dạ dạ, …đi tiệc má thấy xấu hổ với khách chứ gì, hì hì.
– Ăn vầy mới thích. Ăn lịch sự quá mất ngon, hihi.
– Thôi đi, mày lo chùi mép đi, lát má la nữa bây giờ.
– Làm như mày ăn lịch sự lắm á.
– Dạ dạ, tụi con chùi miệng ngay, hihi
– Ờ. Má đừng nhìn vậy nữa, tụi con khó ăn lắm, hí hí.
– May mà tui đẻ chỉ 1 cặp. Thêm vài đứa nữa chắc chết.
– Dzuôi mà. Không có tụi con má buồn chết đi được.
– Đúng rồi, dzuôi mà má. Hí hí

Má không nhịn được phải phì cười. Đi làm mệt nhọc về nhà gặp tụi nó là như bù lại rất cả. Nhìn thức ăn trên bàn không ngừng bay vô bụng hai đứa, má rất vui. Mấy món thịt quay này tụi nó thích lắm, mỗi lần có dịp là hai thằng ăn tới no căng bụng.

Hai thằng Bi Bo dù miệng nói không ngừng nhưng vẫn không giảm tốc độ ăn chút nào. Hồi ông bà ngoại còn sống ai cũng cưng tụi nó, lúc nào cũng nhắc người lớn mua món này cho tụi nó ăn. Sau này ông bà mất hết, thỉnh thoảng tụi nó mới được ăn thôi, vì má nói không an toàn thực phẩm, heo bệnh, vịt chết thường bị tuồn vô các lò thịt quay này. Nghe cũng ớn, nhưng ăn không chết ngay thì tụi nó vẫn cứ thích à.

Vừa nhai rau ráu miếng da heo giòn rụm, thằng Bo lúng búng trong miệng “than phiền” với má

– Hồi xưa ngoại hay cho con ăn món này ghê, giờ ít có ai mua, hiu hiu.
– Đúng rồi, cứ thấy món này tụi con lại nhớ ngoại.
– Ờ, bà ngoại con thích heo quay lắm, nhất là da heo, lần nào đám giỗ ngoại má cũng mua thêm một miếng, lóc da heo quay riêng để cúng. Nhưng không nên ăn nhiều, nó…
– …Độc hại phải hôn? Con biết rồi.
– Mà thôi kệ đi, mình giả bộ như không biết đi má.
– Đúng rồi, gọi là khuất mắt trông coi. Lâu lâu cũng mua đi má, tụi con thèm.
– Được rồi, hai anh! Ăn còn chưa xong bữa nay đã đòi ăn bữa sau rồi à.
– Thì tụi con nói vậy á, hiu hiu.

Vừa nói hai đứa vừa giơ bộ mặt “chó con dễ thương” lên với má. Trăm lần như một, tụi nó biết khi tụi nó làm bộ mặt này để xin xỏ cái gì đó thì hầu như má không thể trừ chối được. Lần này cũng vậy, vừa “diễn” chút xíu là má lại phì cười, đầu hàng.

– Thôi được rồi, để weekend má coi youtube cách làm rồi quay thử cho ăn. Mua về tự làm an toàn hơn đồ làm sẵn.
– Yeah!! Mà phải giòn da như vầy nha má.
– Phải juicy như vầy nha má, đừng có khô.
– Có ăn là dzuôi rồi, mấy anh còn đòi hỏi nữa hả?!
– Hihi, thì tụi con nói vậy á. Thôi kệ, có heo quay ăn là dzuôi rồi, má cứ làm đi.
– Da không giòn mình lấy kho dưa cải ăn cũng ngon nữa, không sợ ế đâu heng.
– Tui chưa làm sao mấy anh biết không giòn? Hừ hừ…
– Xí lộn, hihi, à, sao má ăn ít vậy?
– Ăn thêm miếng nữa đi má. Lát tối mà đói bụng ăn đêm mập bụng lắm, hí hí.
– Đánh trống lảng đúng hông?
– Đâu có! Tại tụi con thấy má ăn ít quá nên sợ lát tối má đói bụng.
– Thôi thôi, ăn đi anh Hai, tới 2 anh Hai lận, nói nhiều quá.

Mấy má con vừa ăn vừa tám, cho tới khi dĩa thịt trên bàn sạch bóng, không còn mảnh vụn nào.

Thằng Tuấn Anh dựa ngửa ra thành ghế, đưa tay vỗ bụng rồi ợ một tiếng to, miệng vẫn chép chép ra vẻ còn thèm.
Thằng Tuấn Em thì mút mút mấy ngón tay ngon lành, miệng cũng chép chép than thở

– Trời ơi, sao má đã sinh Bo còn sinh Bi! Nó chia hết nửa khẩu phần khoái khẩu của con rồi. Ăn chưa phê nữa.
– Ê ê! Nếu không có anh thì Cậu chỉ cho nhà mình phân nửa chỗ đồ ăn này thôi nhá! Nhờ có anh mà đồ ăn nhiều gấp đôi đó! Đừng có mà điêu!
– Bớt mồm đê! Cậu cho là cho, chứ còn canh khẩu phần nữa hả?!
– Hai đứa cứ cãi nhau vui vẻ nha. Má xong rồi, haha.

Nghỉ hè chỉ có nhiêu đó, hai thằng ku được ăn xả cửa, cả ngày hết cãi cọ rồi rong chơi xả láng, không phải lo bài tập gì hết, sáng được ngủ nướng tới chừng nào chán thì dậy, sướng gì đâu, nhưng tụi nó lại dậy sớm để tập thể dục.

Từ sáng tới giờ, tranh thủ Chủ Nhật nên má ở nhà nấu nướng cả ngày, làm đồ ăn cho tụi nó với con em họ suốt tuần này. Cái nào ăn ngay thì để ngăn mát. Cái nào chưa ăn thì cho vô đông đá. Cứ tới hè là nhà nó với nhà cậu mợ thay phiên nhau nấu nướng cho 3 đứa nhỏ ăn cả tuần. Mỗi nhà phụ trách một tuần. Bình thường cứ sáng ra người lớn đi làm hết, ở nhà ba anh em ăn chung với nhau, mỗi tuần tụi nó ăn ở một nhà, nên hai gia đình tuy hai mà một, tuy một mà hai là vậy.

Má đã đi lên phòng, anh em nó cãi nhau một lúc rồi cùng nhau dọn dẹp bàn ăn, rồi cùng nhau chạy vô tắm. Từ nhỏ tụi nó đã tắm chung, tới giờ đứa nào cũng lớn tướng rồi mà cũng không thèm thay đổi, cũng chẳng care cái vụ “gay” như thiên hạ xì xầm. Tụi nó tự biết mình vẫn “thẳng băng căng cứng” nên éo sợ bố thằng nào đồn bậy.

Tắm xong hai thằng chạy tót lên lầu về phòng mình, chân dậm đùng đùng trên bậc cầu thang.

Lên tới nơi, tụi nó nằm dài trên cái giường king-size, đứa mở điện thoại ra online, đứa ôm tablet.

Mới đầu cả hai thằng đều lướt qua diễn đàn game, sau đó thằng Bi vô chat với mấy đứa bạn chí cốt, thằng Bo thì đọc truyện trên Thiên Địa.

Thằng Tuấn Anh chat một lúc lâu, giỡn bựa với đám bạn khiến nó nứng lên, bèn qua trang pornhub coi gangbang. Lúc này cả hai thằng đều nứng nên gần như đồng thời tuột quần ra, moi con ku cứng ngắc vừa coi vừa quay tay hùng hục.

Gần như giống nhau đến kỳ lạ khi cả hai đứa đều bắn ra cùng lúc. Tụi nó đều nứng quá nên không đứa nào kịp với tới cái khăn giấy ở đầu giường, tinh khí vãi như mưa rơi lộp độp trên tấm trải giường khiến hai thằng thay nhau kêu lên “shit! shit!” ỏm tỏi, nhưng vẫn đang sướng phê lòi nên tụi nó … kệ mịa luôn tấm trải giường, mai bỏ vô máy giặt sau.

Ra xong hai thằng đều dựa ngửa vô đầu giường thở hổn hển.

Thằng Bi ngó lại đồng hồ cũng gần 10 giờ rồi. Thằng Bo chồm tới đầu giường, lấy cả nùi khăn giấy chia làm đôi cho thằng anh sinh đôi của mình một nắm, hai đứa tự lau chùi con ku “quý báu” của mình, vừa lau vừa ngắm cây hàng dài hơn 21cm mà trong 2 năm gần đây bỗng dài ra nhanh chóng, giống như cặp giò của tụi nó vậy.

– Nhìn nè, người ta nói tích cực quay tay, vận may sẽ tới. Của tao bữa nay dài hơn của mày thấy rõ luôn.
– Nhảm! Của anh mới bự nè. Của mày nhỏ xíu.
– Ê! Của ai nhỏ? Muốn đo lại không?
– Thôi, mới đo hôm qua. Đo hoài chán rồi.
– Sợ thua thì nói đại đi. Hí hí
– Còn lâu nhá! Thích thì nhích à!

Lại một màn đo ku giữa hai đứa, dù mới xuất tinh nhưng ku đứa nào cũng còn căng cứng. Nhưng kết quả vẫn như mọi ngày, làm thất vọng cả hai đứa, vì ku tụi nó đều dài gần như nhau. Lệch vài milimet thì chẳng nói được gì. Thằng Bo thở dài nói

– Người ta nói tuổi mình là tuổi nhổ giò, còn ku cũng dài ra lại không nghe ai nói là tuổi “nhổ ku” hết.
– Mày ngu vừa vừa. Nhổ giò là dùng chung cho NHÂN LOẠI! Chứ nếu nói nhổ ku, rồi nữ thì nhổ cái gì?
– Nhổ bướm? Há há…
– Haha, đồ biến thái! Mà tao cũng tò mò con trai lớn lên ku bự ra, con gái thì sao ta?
– Vậy cũng hỏi. Bướm bự ra chứ gì nữa.
– Thì biết vậy, nhưng bự như nào á. Ví dụ như bự cái mép, hay cà vạt, hay cái hột le…
– Cái lỗ nữa. Mày quên chỗ quan trọng đó à?
– Ờ. Cái lỗ nữa. Chẹp chẹp, nhắc lại thèm.
– Lông.
– Đúng rồi, lông nữa.

Bỗng thằng Bo chợt nói

– Không biết con Loan có lông chưa?

Thằng Bi trợn mắt nhìn thằng anh em của mình

– Đồ biến thái!

Thằng Bo giật mình, đưa tay gãi đầu sồn sột, miệng thì vội phân bua

– Ý tao muốn hỏi là… nó… Nói sao ta?… Phát triển như nào á. Bộ mày không thắc mắc hả?

Thằng Bi hơi có vẻ suy nghĩ

– Ờ ha, mày nói tao mới để ý. Cũng tò mò không biết cái bướm nó giờ phát triển chưa? Lông lá gì chưa.

Nói tới đây hai thằng tự nhiên im lặng. Mỗi đứa theo đuổi một suy nghĩ riêng, nhưng lại ngầm ăn ý không đứa nào nói ra.

Được một lát, thằng Bo nhìn con ku với cái quy đầu to bè của mình rồi nói
– Nhiều lúc tao cũng không tin nổi đây là “trái ớt” trắng trẻo dễ thương hồi đó.
– Ờ, không còn dấu hiệu gì luôn, như là hai thứ chẳng liên quan gì nhau.
– Nếu thứ này vẫn không ngừng gắn chặt trước mu tao suốt nhiều năm nay, tao dám tưởng tượng có ai đó đã nhổ “trái ớt” kia đi rồi cắm cây thịt bự này lên người mình lắm. Há há
– Đúng đúng! Màu da cũng sậm hơn màu trắng trẻo hồi đó. Cứ như hai thứ chẳng liên quan gì nhau á. Haha
– Nhưng nếu ai hỏi tao có nhớ nhung “trái ớt” bé tí kia không, thì khẳng định 100% là không.
– Mày đin à?! Có ngu mới muốn trở lại con ku bé tí kia, hè hè.
– Ờ. Ngu gì, hè hè.

Thằng Bo đưa tay vuốt vuốt mớ lông lún phún ở gốc ku mình, nhìn kỹ thì mấy sợi lông tơ mỏng lét và chỉ mới dài chừng một lóng tay thôi, nó thắc mắc
– Không rõ chừng nào sẽ dài ra thành một rừng đen thui như mấy phim Nhật ha.
– Mày mong như vậy à? Nghĩ thôi cũng đã thấy ghê rồi.
– Ờ. Ghê thật. Lông ít ít vầy tao thấy đỡ dã man hơn.
– Đúng đúng, lông nhiều nhìn như dã nhân, haha.
– Mày có nhớ bữa hổm chơi dại không?
– Tao với mày từ nhỏ tới giờ chơi dại chắc ít lắm?! Nói vụ nào cụ thể đi!
– Vụ lén lấy cây nhíp nhổ chân mày của má thử đi nhổ lông ku đó.
– Nhớ rồi! Mợ ơi! Tao mới rút một sợi ra thôi mà nó đã đau chảy nước mắt, rùng mình!
– Ờ, haha. Tao thấy vậy không tin, lấy cây nhíp đó nhổ thử mới tin, haha.
– Tin gì, mày quăng nhíp của má rồi còn chửi “Shit! Shit!” như đin! Haha.
– Ờ ờ. Sau đó cho vàng tao cũng không dám động tới mớ “cỏ non” này.
– Thôi, tới giờ còn sợ! Đau vãi đái. Chừng nào mọc đen thui như mấy chú trong phim đi rồi tính.
– Ờ. Tao sợ thấy tía luôn rồi.
– Haha. Mày thấy tía được tao phục mày luôn á. Tao muốn thấy còn không được đây.
– Ờ. Không biết giờ này tía đang ở phương trời nao…
– Thôi đi ku! Sến chảy nước đái!
– Hahaha.

Sau khi chơi trò bác sĩ với chính mình, hai đứa nhổm dậy, vo viên khăn giấy, quăng vô sọt rác ở góc phòng. Thằng Bo quăng phát là vô giữa sọt. Thằng Bi quăng trật ra ngoài, thế là thằng em khoái trá kêu lên:

– Há há! Đã xấu còn thích thể hiện, haha. Lượm đi ku.
– Dẹp! Để mai tính.
– Ờ. Sáng mới lượm thì kiến bu đầy.
– Kệ. Lâu lâu cũng nên tập tinh thần chia sẻ với những sinh vật nhỏ bé kia. Cho chúng nó có được một vài bữa ăn dinh dưỡng cũng tốt đó chớ.
– Gúm quá đi! Ọe!
– Haha.

Hai đứa nháo một chút rồi thằng Bi lấy chai nước ở đầu giường đưa lên miệng tu ừng ực, xong đưa qua cho thằng Bo uống một hơi hết chai. Tụi nó mặc quần sịp vô, xong mỗi đứa đều cẩn thận nhìn drap giường rồi nằm nép qua tuốt bên kia giường, chỗ chưa bị “ô uế”, và ngủ ngon lành.

Trong mơ cả hai thằng đều mơ một giấc mơ… kỳ cục.

Trong đó 3 anh em chạy bộ xong, về tới nhà thì tụi nó lôi con Loan vô phòng mình, lên cái giường này, rồi … cởi hết đồ con nhỏ ra, và ấy ấy con nhỏ. Cảm giác phê hơn quay tay nhiều, dù hơi mơ hồ nhưng vẫn đã lắm, và rồi từng đứa đều ra, cảm giác sướng ơi là sướng… Và tụi nó ra chỉ lệch nhau chừng vài phút.

Cảm giác ướt át khiến hai thằng ku đang ngủ bỗng giật mình thức dậy gần như cùng lúc, lần lượt kêu “shit” thật to vì cái rốn đã ướt mem tinh khí của mình.

Trong ánh đèn ngủ lờ mờ, hai thằng nhóc ngơ ngác nhìn nhau, rồi nhìn xuống bụng mình. Con ku dài của tụi nó khi cương đã tự chui ra khỏi mép quần sịp, thò lên quá rốn và bắn ra lung tung. Thằng Bo hỏi

– Mày cũng mơ ướt hả?
– Còn phải hỏi. Mày chắc cũng không hơn gì tao rồi, hehe
– Nhìn cái bệt trên ngực tao nè, hỏi chi nữa.

Trong bóng đêm, thằng Bi lấy một xấp khăn giấy ở đầu giường, đưa một mớ cho thằng em, rồi lau chùi trên ngực và bụng mình.

Do chưa từng nói với nhau về giấc mơ kiểu này, nên tụi nó đều không biết vài tháng gần đây, cả hai đều mơ cùng một giấc mơ đó.

Mặc dù trong thực tế tụi nó cũng mến con em họ, nhưng chưa tới nỗi ham muốn mãnh liệt tới mức như trong giấc mơ.

Nhưng mà nghĩ lại…, thằng Bo thấy nếu thành sự thực thì quá đã. Nghĩ tới đây, thằng ku bỗng giật mình, lắc lắc đầu thật mạnh, cố gắng lắc cho “văng” hết những suy nghĩ bậy bạ về con em họ ra khỏi đầu. Vô tình nó quay sang thấy thằng anh mình cũng đang làm vậy. Nó giật mình, hỏi

– Ai nói gì đâu mà mày lắc đầu ghê vậy?!
– Tao … tao… đau cổ nên lắc cho nó bớt đó mà. Thôi ngủ đi!

Thằng Bi bối rối đưa tay ra bóp bóp sau cổ, giả vờ như đau cổ thực sự. Nó không dám kể cho thằng anh em về giấc mơ bậy bạ đó. Hai chữ “loạn…” gì gì đó nó không dám nghĩ tới luôn. Nó hoàn toàn không thấy thằng em mình cũng vừa có cử động giống y chang mình.

Hai đứa lau khô thân mình, quăng khăn giấy ra đất, rồi cùng nhau nằm xuống ngủ lại. Trong tư tưởng hai đứa con trai đang dậy thì cứ chập chờn hình bóng con em họ, lúc ẩn lúc hiện, như khêu gợi, như mời gọi. Con Loan như bông hoa đồng nội vừa chớm nở, cứ ngây ngô ở đó, mình không tự tay ngắt lấy thì … thằng khác bứt, lỗ ráng chịu.

Đột nhiên thằng Bo kêu “bà mịa!”.
Thằng Bi thì đấm giường.

Hai thằng đồng thời giật mình, mở mắt quay sang nhìn nhau, rồi như ngầm ăn ý, tụi nó lại nhắm mặt lại, nằm ngửa ra ngủ tiếp. Không thằng nào muốn nói cho đứa kia về suy nghĩ “biến thái” vừa bật ra trong đầu, sợ bị đứa kia chê cười, xỉ vả.
***
Sáng nay hai thằng đều dậy trễ, đến khi có tiếng má kêu thì mới giật mình mở mắt ra.

Bữa nay Thứ Hai nên tụi nó không chạy bộ. Một tuần tụi nó chạy suốt 6 ngày, nghỉ ngày đầu tuần. Lúc con Loan hỏi hai đứa tụi nó sao không nghỉ Chủ Nhật mà lại nghỉ Thứ Hai, hai đứa nói Chủ Nhật là ngày nghỉ chính thức, mình phải tận dụng tối đa từng phút để tận hưởng cuộc sống. Còn Thứ Hai là ngày đi học, ngày làm việc, mình tận dụng tối đa thời gian để … ngủ nướng mới tốt.

Lúc con Loan nghe vậy cũng không suy nghĩ lâu, nó gật đầu đồng ý ngay.

Thế nên hôm nay là Thứ Hai, tụi nó ngủ luôn tới trời sáng, má kêu mới dậy.
Bình thường dù không để báo thức thì hai anh em cũng tự động thức dậy theo thói quen. Có lẽ cái giấc mơ ướt chết tiệt tối qua khiến tụi nó giật mình giữa đêm, nên ngủ luôn đến giờ này.

– Bi, Bo! Dậy chưa? Xuống ăn sáng để má còn đi làm.
– Rồi rồi, xuống liền!
– Có liền, có liền! Quý khách vui lòng chờ tụi con trong giây lát. Hí hí

Hai đứa vừa rướn cổ lên trả lời, vừa nhổm dậy cởi phăng cái sịp ra, vo lại một cục rồi thi nhau quăng vô giỏ đồ dơ ở góc phòng, mỗi đứa tự lấy sịp khác mặc vô, tròng thêm cái quần lửng và áo 3 lỗ. Thằng Bo kêu

– Còn cái khăn giấy “san sẻ khó khăn” cho kiến của mày!
– Ờ ờ, để tao lượm. Mày lượm mớ khăn giấy quanh giường đi.
– Rồi, để tao. Dạo này hao khăn giấy quá.
– Ờ. Tích cực quay tay, sẽ hao khăn giấy, haha.
– Còn vận may có bồ thì không thấy, haha…

Tụi nó dọn dẹp phòng nhanh chóng, rồi vừa đi vừa ngáp, thằng trước thằng sau theo cầu thang xuống dưới lầu. Bình thường tụi nó sẽ ngồi lên lan can để trượt xuống, nhưng giờ còn buồn ngủ quá, trượt là xác định té gãy cổ, nên đứa nào cũng vừa đi xuống vừa vịn lan can như hai ông già.

– Trời ơi, giờ mà còn ngáp kìa! Tối qua hai đứa thức khuya chơi game hả?
– Đâu có. Tại…. nay không chạy nên con muốn ngủ nướng thôi.
– Tranh thủ thời gian để ngủ mới cao được đó má. Má thấy con cao hơn nó chưa?
– Xí, con mới cao hơn nè má.

Đầu óc còn buồn ngủ nhưng tụi nó cũng kịp xoay ra cái lý do tàm tạm này, rồi còn đánh lạc hướng bằng màn tranh cãi “như thường lệ” nữa. Trò này vậy mà hiệu quả, má không kiên nhẫn nhìn hai đứa cùng nhau nhón chân ăn gian đo nhau trên cầu thang, liền phát tay nói

– Thôi thôi, ăn đi để má còn đi làm. Ở nhà hai đứa tự đo chiều cao gì thì đo.

Hai đứa lén liếc nhìn nhau cười đắc thắng sau lưng má. Tụi nó không ngu tới mức nói với má giấc mơ ướt mà tụi nó thấy mình “mần” con em họ tới bến. Nói ra chắc má đánh cho tét mông làm 2 quá. Vừa ngáp dài thằng Bo vừa hỏi

– Sáng nay ăn gì vậy má?
– Hoành thánh tôm khô.
– Wow! Quá đã!
– Trời ơi! Chỉ có má hiểu lòng con.
– Sến vãi đái!
– Kệ tao! Hừ hừ.

Hai đứa dù cãi cọ, nhưng hai cặp mắt đều sáng rỡ, cơn buồn ngủ đã biến mất sạch. Nhìn 3 tô hoành thánh to còn bốc khói trên bàn, mùi thơm ngào ngạt khiến hai cái lỗ mũi tụi nó muốn phổng lên.

– Yahoo! Có quẩy nữa. Há há. Má hiểu ý con ghê, haha.
– Tô đặc biệt hả má? Nhiều toping quá chừng, hú hú!
– Ờ. Có đủ hết đồ ăn kèm. Tô đặc biệt đó. Thôi đừng hú nữa, ăn nhanh đặng má còn đi làm.
– Dạ. Nhìn thôi đã thèm chảy nước miếng, hí hí.
– Ăn đê ăn đê! Chẹp chẹp. Mày cho tao miếng huyết đi!
– Ờ. Mày cho lại tao mấy con tôm khô đi!
– Ok luôn. Đây, múc đi.

Hai đứa đứng đó trao đổi với nhau những toping mình thích, xong rồi không nói thêm nữa, tụi nó ngồi vô bàn cùng với má, tay cầm muỗng, tay cầm đũa, bắt đầu húp sùm sụp.

Mùi hoành thánh tôm của quán cô Bé bao giờ cũng thơm không cưỡng lại được.

– Sáng má đi mua hồi nào mà tụi con không biết gì hết.
– Ờ. Con biết được từ trên giường mới lạ đó!
– Haha. Thôi ăn đi không thôi nở hết đó má, hì hì.
– Chỉ giỏi đánh trống lảng hà.
– Hahaha
– Mày cười gì?!
– Tao thấy hôm nay trời đẹp quá nên cười, hí hí
– Xạo! Trời nóng thấy tía luôn chứ đẹp gì.
– Trời không mây, xanh rì như vầy mà không đẹp?
– Nè nè, thôi thôi, tạm ngưng! Nghe má dặn, lát trưa tụi con cắm nồi cơm rồi 3 anh em ăn đồ ăn trên cái hộp màu xanh trên cùng trong tủ lạnh nha. Má làm hết rồi đó. Đừng có ăn trong hộp nắp hồng cánh sen, cái đó để mai…

Vừa ăn má vừa dặn tụi nó về thức ăn má đã làm sẵn trong tủ lạnh. Hai đứa sinh đôi không biết có chú ý không, nhưng vẫn dạ dạ, gật gật lia lịa, miệng vẫn không ngừng ăn.

Thằng Bo vừa húp sùm sụp, vừa bốc quẩy bỏ vô tô, vừa nhai nhóp nhép những con tôm khô ngọt lừ trong miệng. Thằng anh nó cũng ăn nhanh không kém. Món khoái khẩu của tụi nó là món ăn người Hoa, nên từ nhỏ xíu, mỗi khi muốn dỗ tụi nó ăn nhiều, má thường hay đi mua, hoặc nấu ăn kiểu người Hoa là đứa nào cũng ăn quên cả lối về.

Ăn sáng xong hai thằng cùng nhau dọn dẹp, rửa chén bát. Đừng thấy tụi nó cãi cọ nhau suốt, mỗi khi cùng làm việc gì tụi nó đều phối hợp rất nhịp nhàng, từ nhỏ đến giờ đã vậy rồi.

Trong khi hai đứa dọn dẹp, má thay đồ đi làm. Má với cậu mợ làm chung công ty tuốt trên Bình Dương nên có xe đưa đón tận nhà luôn.

Nhìn cái xe 16 chỗ màu bạc chở các quản lý công ty đi khuất, thằng Bo đóng cổng lại, vừa xoay người thì con Loan đi ra, nói

– Bữa nay không chạy thấy thiếu thiếu sao đó anh Bo.
– Vậy hả?! Tụi anh thì ngủ nướng đã luôn, hí hí.

Thằng Bi cũng đi từ trong nhà ra, mặt tươi rói sau bữa ăn ngon

– Mấy bữa nghỉ tập phải tranh thủ tận hưởng cuộc sống chứ em. Hihi.
– Ờ. Phải biết tận hưởng cuộc sống mỗi khi nghỉ hè chứ, há há

Vừa nói tụi nó vừa nhìn lom lom con em họ, trong đầu hai thằng như có phim chiếu chậm, tua lại cảnh trong giấc mơ tối qua mỗi đứa “ấy ấy” với con nhỏ…

– ANH BI BO!

Hai thằng ku đều giật mình, nghe như con nhỏ vừa hét tướng tên cúng cơm của mình lên thì phải. Tụi nó ngơ ngác nhìn lại con Loan

– Gì vậy em?
– Ờ. Sao hét tên tụi anh chi vậy?
– Em đang luyện thanh nhạc hả? Hí hí
– Tự nhiên mấy anh ngơ ngác nghĩ đi đâu á. Em nói bữa nay mình không chạy bộ thì lát nữa đi bơi đi. Trời nắng quá bơi cho đã.
– Ờ ờ… được được! Vậy chừng nào? Chiều hả?
– Mấy anh bị sao dạ? Em nói SÁNG NAY!

Vừa nhấn mạnh hai chữ cuối, con nhỏ vừa chống nạnh “xù lông” lên khiến cho hai thằng nhóc to bự cũng phải rụt cổ, le lưỡi.

Thằng Tuấn Anh cười khổ, thò ngón tay trỏ sang ngoáy ngoáy lỗ tai thằng Tuấn Em, vừa nói

– Chắc tại lâu rồi anh chưa lấy ráy tay, hihi.

Thằng Tuấn em đập bàn tay thằng anh kêu cái bốp rồi hất ra, còn trừng mắt nhìn nó một cái, rồi quay qua con em họ nhe răng cười lấy lòng

– Yes maddame! SÁNG NAY! Đã rõ, hihi

Biểu hiện trên mặt nó thay đổi còn nhanh hơn diễn viên kịch nữa.

Thằng Tuấn anh cũng cười hí hí nói theo em mình

– Đi bơi SÁNG NAY cho mát. Thông điệp đã ghi nhận. Chừng nào xử lý xong chúng tôi sẽ thông báo sau.
– Cái gì?!!!
– Há há. Nó giỡn đó em. Đừng chấp nhất mấy đứa lùn.
– Ê! Mày nói ai lùn. Sáng nay đo chưa mà tuyên bố như đúng rồi vậy?
– Muốn đo hông?
– Anh mày sợ chắc?
– Thôi nghen! Em hông ở đây làm trọng tài cho hai anh đâu. Giờ mấy anh có đi thay đồ không thì bảo?!

Con Loan vừa chống nạnh, hếch cằm lên, nhìn hai ông anh họ to bự của mình như bà chị nhìn hai thằng … em nghịch phá. Sau khi thấy hai ông anh đã “ngoan” trở lại, nó gật đầu rồi mới nói tiếp

– Hí hí. Phải vậy mới coi được chớ! À, bơi về hai anh đi cắt tóc đi, lấy ráy tay luôn, quan trọng là cái đó. Cứ ngơ ngác như nai vàng có ngày ra đường ông già bắt cóc đó, hí hí.
– Ông già nào bắt cóc được tụi anh.
– Bao bố bỏ vừa tụi anh tới giờ chưa ai sản xuất đâu em, haha.
– Ờ ha. Em quên. Bỏ vừa chắc cũng không có ông già nào vác nổi đâu, hí hí. Vậy là giờ hai anh có cho cũng không ai thèm rồi đúng không, ế ghê ha, tội nghiệp dễ sợ, hí hí
– Còn lâu mới ế nhá. Thịt heo giờ đắt lắm đó.
– Ờ. Tổng cộng hai đứa một tạ tư giờ tính ra cũng bộn tiền à, đừng có đùa với mấy anh, haha.

Mấy anh em giỡn nhau một lúc, xong đứa nào vô nhà nấy thay đồ.

***
Lát sau thằng Bo nhấn pedal xe đạp chở con Loan ngồi sau. Thằng Bi chạy xe một mình, sườn xe treo lủng lẳng 2 túi đồ bơi của 3 đứa. Anh em thằng Bi từ nhỏ đã dùng chung đồ của nhau nên đi bơi hai thằng cũng chỉ cần 1 túi là đủ.

Đạp một hồi tới chung cư chỗ cô bạn của má ở, tụi nó gởi xe ở bãi xe, bấm số tầng lên siêu thị mini bên trên, từ cửa siêu thị đi ra ngoài hồ bơi, nói số phòng của cô bạn của má, đưa lót tay cho bảo vệ 50K rồi 3 đứa đi vào toilete thay đồ. Tụi nó tới đây bơi thường xuyên, dù hồ bơi dành cho cư dân của các block chung cư ở đây nhưng người ngoài như tụi nó chỉ cần đưa tí tiền là bảo vệ cho vô bơi thoải mái.

Trong phòng thay đồ, hai thằng Bi Bo cởi quần ngoài và áo thun ra, quần bơi tụi nó đã mặc sẵn bên trong nên chỉ mất vài phút là hai đứa đã xối nước ngọt rồi đi ra hồ, cổ mỗi đứa đeo lòng thòng cái kính bơi. Thằng Bo thành thạo bỏ cái túi đồ ở góc hồ, cạnh mấy chậu cau vàng mát rượi, sau đó hai thằng cùng khởi động, rồi chạy một vòng quanh hồ. Mãi tới lúc đó con Loan mới ra tới, vẫy vẫy tay với tụi nó. Thằng Bo chạy ngang dừng lại, chỉ cho con em cái túi đồ ở sát chậu cây để con nhỏ bỏ cạnh đó dễ theo dõi. Xong cả 3 đứa cùng chạy thêm 1 vòng hồ.
Hai thằng tới lúc này đều nhảy ùm xuống hồ. Con Loan đứng lại trên bờ khởi động các khớp tay chân, co duỗi cánh tay, xoạc chân…
Giờ này hồ khá vắng, chỉ có mấy đứa con nít như tụi nó, hầu hết chơi ở chỗ cạn tầm 1m nước tới 1.4m, chỗ sâu lại chỉ có hai thằng Bi Bo. Tụi nó bơi một vòng, rồi đều bám thành hồ để thở nước. Không rõ đứa nào làm trước, nhưng hầu như đồng thời cả hai đứa đều nhìn chăm chăm con Loan đang xoạc chân khởi động trên bờ ngay trước mắt.
Hai thằng từ dưới nước nhìn lên trực diện vô háng con nhỏ, phê quá phê. Cái bộ đồ bơi 2 mảnh nhỏ xíu của con bé khi làm khởi động khiến hai thằng con trai nhìn vô chỉ có nước xịt máu mũi. Thằng Bi đang thở phù phù, phun nước vèo vèo thì nghe tiếng thằng em sinh đôi của nó thì thào thốt lên
– Quá phê!
Gần như vô thức, thằng Bi gật gật đầu đồng ý ngay lập tức mà không chút lưỡng lự nào. Nó phun ngụm nước vừa trào vô miệng ra phèo phèo, rồi nói
– Ước…!
– Tao thấy nó khô mà.
– Khô gì?
– Thì chỗ … cái bướm của nó á. Quần bơi chỗ đó khô queo mà, ướt hồi nào?! Nó cũng quên xối nước ngọt trước khi ra hồ rồi. Bảo vệ cũng không nhắc luôn.
Thằng Bi quay lại nhìn thằng em họ mình trừng trừng,
– Bà mịa! Tao nói “ước”, ước gì á!
– Ặk. Tao tưởng mày nói chỗ kia ướt! Ủa?! Sao nay tụi mình trật chìa vậy ta? Bình thường ăn rơ lắm mà?!
– Ờ. Chắc do cái bướm, chẹp chẹp…
– Mày làm tao thèm rồi. Ước gì….
– Ờ. Vậy mới coi được chớ. Huynh đệ mà tương tàn vì cái bướm thì … kinh điển lắm nha.
– Haha, hồi xưa thôi, giờ người ta phát minh ra … chơi some rồi, thậm chí gangbang nữa, không lo tương tàn chi hết. Ai cũng có phần, không cần giành giật, hí hí
– Bà mịa, con ku muốn lòi ra khỏi lưng quần tao rồi.
– Mịa nó! Tao cũng vậy nè. Nó chỉa lên đau quá. Giờ sao?
– Thì bơi đi chứ sao. Bơi rồi nó … thụt vô à.
– Chán má ghê luôn á. Toàn mua quần bơi nhỏ xíu kiểu này. Phải chi mua boxer còn đỡ.
– Boxer cũng không giấu được đâu.
– Thôi thôi, bơi nhanh đi, có ai thấy thì khổ.
– Ờ. Bơi qua bên kia đi.
– Ok! Mày đi trước đi, tao bơi theo.
Hai thằng sau màn trao đổi chớp nhoáng lại ùm xuống nước, giang hai tay bơi bướm qua phía bên kia hồ của đoạn sâu 2m. Nước văng ầm ầm phía sau hai đứa. Tụi nó từ khi đến đây bơi chả bao giờ bơi trong chỗ cạn hết. Chỗ đó “dành cho con nít” nên tụi nó bơi ra đây mới thích. Cái hồ bơi này chiếm diện tích gần như toàn bộ tầng 1 chung cư, có tới 3-4 block nhà riêng biệt nối với nhau thành một cái sân khổng lồ, người ta dành gần hết diện tích này để làm hồ bơi, nên có thể nói đây là cái hồ rộng nhất Sài Gòn rồi. Hai đứa bơi ầm ầm đua nhau qua tới bên kia, bám thành hồ ngoi lên thở nước phì phì.
Thằng Bo vừa thở xong 20 nhịp thở thì quay qua hỏi thằng anh sinh đôi
– Mày xuống chưa?

– Rồi. May mà vừa xuống được chút. Còn mày?
– Đã thun lại. Mừng muốn chết.
– Ờ. May mà vắng. Chứ đông không biết sao luôn.
– Tao thấy kỳ kỳ á.
– Con ku chỉa ra ngoài lúc bơi, ma sát với nước lúc bơi đúng không?
– Đúng đúng, mày cũng thấy vậy hả?
– Thôi đừng nhắc, nó muốn lên lại rồi kìa.
– Ghét má ghê á.
– Đừng trách má mua quần nhỏ quá, trách con ku mình sao bự quá đó.
– Ờ. Hàng to không lo chết đói, nhưng lo chết chìm nè. Hehe
– Nặng quá kéo chìm xuống à? Há há
– Còn phải nói.
Hai thằng ku đang tám chuyện sinh lý dưới hồ thì bỗng hướng nắng bên trên hồ hơi tối lại. Tụi nó tạm ngưng nói chuyện, ngạc nhiên ngó lên, thì ôi thôi. Một cặp giò thẳng tắp đẹp muốn chết đang phơi ra trước mặt tụi nó. Giao điểm của cặp giò đẹp đó là cái mu cao ơi là cao, độn chỗ đỉnh tam giác đó nhô vồng hẳn lên đầy kích thích.
Con Loan cuối xuống nước nói
– Em khởi động xong rồi
– Vậy thì bơi theo tụi anh đi.
Thằng Bi nói xong, vội vàng kéo kính bơi lên chụp vô mắt. Thằng em sinh đôi của nó cũng làm vậy nhanh không kém, xong hai đứa con trai quay ngược lại và quạt tay đập chân bơi bướm ầm ầm. Tụi nó sợ con nhỏ thấy hai cây hàng khủng đang thò ra khỏi quần bơi, nhô ra ngay trước bụng tụi nó.
Con Loan vô tư, thấy hai anh họ đã bơi trước, nó liền chắp hai tay đưa ra trước, khom người lấy tư thế xuất phát rồi co giò ùm một phát nhảy xuống hồ. Lặn một hơi thật dài, hai chân vẫy chân lặn, rồi mới ngoi lên bơi ếch theo mấy anh. Nó chỉ mới học kiểu bơi này nên chậm rất nhiều so với hai anh.
Khi nó bơi tới bên kia hồ thì hai anh đã đeo kính vô lại, lại bơi tiếp ngược lại. Con Loan bám lấy thành hồ để thở. Nó cũng quen với chuyện hai anh họ thường bơi cho rã rời mới thả lỏng chơi đùa với nó ở dưới nước. Chứ nửa tiếng đầu hầu như chỉ chăm chú luyện thể lực ầm ầm dưới nước, bơi qua bơi lại không ngừng nghỉ.
Lát sau tụi nó đùa giỡn một hồi rồi lên bờ. Hướng phòng thay đồ của nữ bên trái, phòng của nam bên phải, nên con Loan phải bơi ngược qua bên kia hồ lại. Hai thằng Bi Bo có thời gian đợi ở dưới nước một lúc. Đến khi con nhỏ chạm mép hồ bên kia, thằng Bo mới nói
– Tao xuống rồi. Mày sao?
– Tao còn chút nữa. Đợi tí đi. Nó chưa lên mà.

– Ờ. Đợi thôi. Vầy sao đi đứng gì được. Body nó…
– Stop! Đừng nhắc nữa. Mày đang cố hại tao đó à?
– Há há. Ok. Không nhắc nữa, haha
– Mà nó lên rồi kìa. Mày chưa xuống nữa hả?
– Đợi tao thở nước đi. Sao nó cứng đầu quá.
– Haha. Đúng là cứng thiệt mà. Mềm mới mệt đó.
Thằng Bi không nghe câu nói sau của thằng em. Nó đã bận nhắm tịt mắt lại, chìm xuống nước thở ra, xong ngoi lên khỏi mặt nước hít vào. Làm vài chục lần như vậy, nó mới ngoi lên, phun nước phèo phèo và nói
– Thôi lên!
Nói xong nó nhún chân chống tay vô thành hồ và đẩy người lên.
Thằng Bo cũng không chậm hơn tí nào.
Hai đứa vội vàng đi tới mấy chậu cây lấy túi đồ bơi, rồi vô phòng tắm nam. Thay đồ xong, hai đứa đi ra chỗ cái ghế đá vắng vẻ ở góc hồ ngồi đợi.
Con em vẫn chưa tắm gội xong. Con nhỏ làm gì cũng kỹ nên hai đứa cũng quen rồi. Ngồi đợi chán, tụi nó bắt đầu rì rầm bàn về con em họ. Cái đề tài mà mỗi đứa tưởng chừng như cấm kỵ này, bỗng dưng lại “thông thoáng” một cách dễ dàng và tự nhiên không tin nổi. Trước đó đứa này cứ sợ đứa kia phát xét, khinh bỉ, thậm chí chửi rủa mình có suy nghĩ bậy bạ, biến thái với em họ. Ai ngờ mọi việc diễn ra thuận lợi tới mức tụi nó cũng không hiểu tại sao nữa. Cuối cùng nghĩ không ra, tụi nó không thèm hại não nữa. Mỗi đứa đều có suy nghĩ
– Chắc tại nó sinh đôi cùng với mình nên vậy.
Người ta nói tề gia, trị quốc, bình thiên hạ. Giữa hai đứa “trong nhà” với nhau đã không dàn mà vẫn xếp êm xuôi, tụi nó đều yên tâm “tiến ra bên ngoài”. Thằng Bi mở lời
– Công nhận lâu không đi bơi, nay nhìn ngon ghê ha!
Nó chỉ nói trống không, chẳng có chủ thể nào, nhưng thằng Bo hiểu ngay, gật đầu cái rụp
– Ờ. Ngon chảy nước luôn, chẹp chẹp.
– Phụt! Mày đừng có nói chữ đó nữa. Hồi nãy mày làm tao sặc một lần rồi.
– Xạo! Mày tỉnh queo chứ sặc hồi nào, haha.
– Ờ. Chưa sặc thiệt, nhưng sặc trong ngoặc kép á. Mày hiểu hôn?

– Hông hiểu, há há. Nói chớ mày có công nhận ngon chảy nước không? Hí hí
– Ờ. Ước gì thấy nó chảy nước thiệt.
– Ờ. Thấy một lần sống không uổng ha.
– Chẹp chẹp, tao thèm quá. Tối qua tao mơ thấy ấy ấy nó á.
– Á đù! Hèn gì tao với mày đều phải xài khăn giấy giữa đêm.
– Đúng rồi. Không rõ làm thật như nào, nhưng trong mơ ra phê lắm.
– Đúng là phê lắm, chẹp chẹp.
– Mày đừng nói mày cũng thấy với nó nha?!

– Tao thấy với nó đó, giờ vẫn thèm nè. Ước gì mơ được tiếp như vậy, chẹp chẹp.
Thằng Bi bỗng đập đầu thằng em mình kêu “bốp” một phát làm thằng Bo kêu “úi” một tiếng.
– Sao tự nhiên đánh tao?
– Ước ao gì không ước, lại ước được mơ lại lần nữa?! Sao không ước làm thật luôn?
– Hahaha… Há há há…
– Mày khùng rồi hả? Cười gì?
– Mày làm tao nhớ tới nhân vật bà vợ trong truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng, há há.

– Là sao?
– Truyện ông già đánh cá và con cá vàng đó.
– Biết.
– Ông già ước cái máng heo bể của ổng biến thành mới tinh trở lại. Về nhà bà vợ kêu sao ước gì không ước, lại đi ước cái máng heo… Nhớ chưa?
– Ờ ờ… Ờ heng! Sao tao giống bà đó dzậy?
Nói xong nó quay qua đánh cái bốp lên đầu thằng em, khiến thằng ku lại kêu “úi” tiếng nữa. Vừa xoa xoa đầu, thằng Bo quạu lên
– Ê! Đừng tạo thành thói quen nha. Tưởng anh mày không biết quánh lại hả? Giỏi quánh nữa đi?! Hừ hừ
– Haha. Tại mày làm tao giống người xấu nên đáng đánh lắm. Tao nói có sai đâu? Mày ước gì không ước. Đi ước vớ vỉn. Hehe
– Haiz… Cũng biết là vậy, nhưng nó còn nhỏ quá.
– Nhỏ gì nữa. Tướng nó … đẻ được luôn rồi, hehe.
– Ặk. Đồ biến thái, đồ ấu dâm, đồ … ưm ưm ưm…
– Suỵt. Thằng điên! Bớt mồm đi! Làm ra vẻ thanh cao à? Đứa nào mơ fk con nhỏ te tua vậy?
– Ưm ưm ưm…
– Đã mơ rồi tức là tư tưởng mày chấp nhận mần rồi mới mơ, đúng không?
– Ưm ưm ưm… Bà mịa. Bỏ cái tay thúi của mày ra đi. Vừa nãy lúc tắm lại nước ngọt mày quay tay bằng tay này đúng không? Rửa không sạch toàn mùi tinh mà ụp vô miệng vô mũi tao.
– Hahaha, sorry, thông cảm đi. Tao rửa rồi mà sao nó bám dính quá, còn mùi hả? Đâu mày hửi lại dùm tao cái coi.
– Bà mịa! Biến thái! Mày đi mà hửi đi! Anh thẳng tưng nha ku, không có cong vẹo à.
– Hahaha
Hai đứa còn chưa kịp cãi vã tiếp thì con Loan đã đi ra. Tụi nó chợt im lặng, nhìn cặp đùi trắng tinh và thẳng tắp thò ra từ dưới chân váy của con em họ. Kể từ giấc mơ ướt với con nhỏ, tụi nó bắt đầu nhìn con nhỏ dưới một ánh sáng mới. Đúng hơn là dưới góc nhìn của giống đực nhìn giống cái. Cái nhìn này cho cảm giác khác hoàn toàn cái nhìn giữa anh em chơi vui vẻ với nhau, nó nặng về khuynh hướng tình dục hơn. Con nhỏ từ một đứa em họ xinh xắn dễ thương của tụi nó, lúc này đây đã trở thành một mục tiêu giới tính mà cả hai thằng đều âm thầm khao khát. Ánh mắt hai thằng ku không hẹn mà đều dán chặt vào khoảng trống quyến rũ nơi cặp đùi con nhỏ kéo dài lên trên, rồi khuất bên dưới cái váy thun mềm. Hai thằng ku cùng lúc nuốt nước miếng ừng ực, hạ bộ căng cứng, tư thế ngồi bỗng trở nên khó khăn vì cấn đường mạch máu dưới háng chạy lên dương vật. Thế là tụi nó không đành lòng, phải dứt khoát mới đứng lên cùng con em đi ra bãi xe.
Lát sau tụi nó tấp vô quán bánh ướt gần chợ. Mỗi thằng đều kêu một dĩa đặt biệt giá gấp đôi dĩa bình thường của con Loan, chả với nem nướng, nem chua đầy tú ụ. Tụi nó đều đã ăn sáng ở nhà, nhưng bơi hơn một tiếng ra đứa nào cũng đói ngấu.
Con Loan ăn uống nhỏ nhẹ, chậm chậm nhìn hai anh họ ngốn ngấu mớ chả và thịt nướng trên dĩa bánh cuốn. Nó nói
– Hai anh sao ăn hết toping rồi lát nữa còn bánh không ăn sao được?
– Đồ ngon nhất phải ăn ngay mới đã.
– Đúng rồi, chần chờ chi mà không ăn ngay, haha.
– Ủa. Mà em sao lại chừa mấy miếng chả đó chi vậy?
– Để lát nữa em ăn sau cùng. Save the best for last!
– Cha cha! Tiếng Ăng Lê nữa ha. Hí hí.
– Hí hí. Em mới học được câu đó trong app dạy tiếng Anh online đó.
– Ờ. Thôi em cứ save, để đó, anh ăn xong chưa no thì đưa qua anh ăn dùm cho.
– Anh Bo này!
– Nè! Bo! Có tao ở đây mày không được ăn hiếp em nha!